Cuối cùng xe ngựa dừng lại ở trước hiệu cầm đồ Kim Bảo, Giang Tiểu Lâu xuống xe trước. Ly Tuyết Ngưng thấy cảnh này hết sức kinh ngạc nói: “Hôm nay sao lại nhớ đến nơi này, muốn mua thứ gì sao?”
Giang Tiểu Lâu lắc đầu: “Không phải ta muốn mua, là người khác muốn mua.”
Sau khi cầm đồ, cửa hàng sẽ cho người cầm một khoảng thời gian nhất định để chuộc, đến ngày mà vẫn chưa đến chuộc thì những vật phẩm này sẽ coi như bị cầm đứt, ngày hôm nay chính là ngày bán đấu giá những vật phẩm cầm đứt này. Dĩ nhiên, đó không phải những vật tầm thường mà chính là đồ cổ, thư họa, đồ ngọc, hiệu cầm đồ Kim Bảo là hiệu cầm đồ lớn nhất nước, tập trung tinh phẩm khắp nơi, vật tầm thường không thể xuất hiện. Chính vì vậy, có rất nhiều người yêu thích đồ ngọc đều cố ý chờ đến ngày này để mua ngọc.
Tiếp theo là: “Vương công tử ra giá năm trăm lượng, mua một cặp bình dương chi bạch ngọc.”
“Lâm lão gia ra giá hai ngàn năm trăm lượng, mua một bình sứ mẫu đơn thanh hoa.”
“Khang lão gia ra giá ba trăm lượng, mua giá gương đồng hai chân hoa văn nguyệt cung.”
Mỗi một món bảo vật đều được bán đấu giá, toàn bộ tình cảnh rất náo nhiệt, Giang Tiểu Lâu chỉ lẳng lặng ngồi quan sát tình hình.
Chờ một lúc lâu, trên đài chuyển ra một quyển thư họa, nhìn kỹ, bức họa lấy một nam tử trung niên làm trung tâm, họa ra năm bức, các bức vẽ độc lập với nhau, lại có thể nối liền thành một thể. Bức thứ nhất là chủ nhân và khách khứa tiệc tùng, ca kỹ trong nhà biểu diễn đàn cổ; bức thứ hai là chủ nhân tự mình đánh trống, các ca kỹ uyển chuyển nhảy múa; bức thứ ba là các khách nhân không tự chủ được gia nhập vào nhóm múa, biểu hiện vô cùng phấn khởi; bức thứ tư là chủ nhân thay y phục hóng gió, bữa tiệc kết thúc. Năm cảnh tượng, hơn bốn mươi nhân vật, dung mạo tươi cười, thể hiện rõ ràng sinh động trên giấy.
Giang Tiểu Lâu nhìn thấy bức họa này, thân thể không tự chủ được nghiên về phía trước, đôi mắt tỏa sáng.
Ly Tuyết Ngưng nói: “Muội thích bức họa này sao?”
Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Tỷ biết bức họa này có bối cảnh gì không?”
Ly Tuyết Ngưng lắc đầu, nàng không rành lắm về thư họa, Giang Tiểu Lâu ôn hòa nói: “Lúc Thái tổ hoàng đế vừa lập quốc, quan viên Hàn Trùng là hàng thần (là người nước khác đầu hàng đi theo nước mình), tài năng chính trị rất tốt, Thái tổ tuy muốn tin tưởng hắn nhưng vẫn còn nghĩ ngờ. Khi Hàn Trùng mời một số quan viên đến nhà hắn tụ hội, hoàng đế liền phái họa sĩ đêm khuya lẻn vào nhà hắn, tìm hiểu bọn họ làm gì ở đó. Họa sĩ đem tình huống ở tiệc rượu vẽ ra, hoàng đế mới phát hiện trong tiệc rượu ăn uống linh đình, ai cũng say bí tỉ, cái bọn họ thảo luận không phải chính trị, cũng không liên quan đến quốc gia đại sự, nên yên lòng với Hàn Trùng, không giám thị hắn nữa, mà Hàn Trùng cũng được thăng chức. Nhưng cuối cùng người này phản bội Thái tổ, khởi binh tạo phản, gây ra binh biến ba năm. Thái tổ hoàng đế cho rằng họa sĩ bị Hàn Trùng mua chuộc, tức giận muốn giết chết hắn. Nhưng sau đó cẩn thận quan sát bức họa này, mới phát hiện lúc trước họa sĩ đã sớm nhắc nhở. Tuyết Ngưng, tỷ nhìn kỹ vẻ mặt Hàn Trùng đi…”
Ly Tuyết Ngưng cẩn thận nhìn, chỉ thấy trên mỗi bức tranh, vẻ mặt, y phục của Hàn Trùng đều khác biệt, duy có một điểm tương đồng, vẻ mặt của hắn từ đầu đến cuối không có ý cười, đều là thâm trầm nghiêm túc, phảng phất đặt mình vào trong bữa tiệc nhưng vẫn có điều che giấu, nội tâm mâu thuẫn phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
