Dương phu nhân vội động viên: “Dù sao Tần Tư cũng là sủng thần bên cạnh Thái tử, nếu lão gia muốn đối phó hắn cũng tuyệt đối không thể nóng vội, cần phải từ từ bàn tính.”
Sắc mặt Dương Các lão lạnh lùng, hắn nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Tiểu Lâu, trước kia ta vẫn chưa tin tưởng con hoàn toàn, nhưng giờ ta mới biết, kẻ giả dối vô sỉ như Tần Tư chuyện gì cũng dám làm. Ta không tệ với hắn, nói tốt cho hắn trước mặt bệ hạ, ai ngờ hắn làm ra chuyện này, cơn giận này ta không thể nuốt trôi, bắt đầu từ nay, ta nhất định phải lột da hắn mới hả giận.”
Giang Tiểu Lâu than nhẹ một tiếng: “Các Lão, phu nhân nói đúng, hiện giờ Tần Tư được Thái tử tin tưởng, nghe nói hắn chỉ nói vài câu đã lấy được lòng Thái tử, chuyện của Lưu Yên cũng không ảnh hưởng mấy đến hắn, nếu ngài nôn nóng hành động, chỉ sợ không phù hợp. Xin thứ cho con vô lễ, trừ khi Thái tử hoàn toàn chán ghét hắn, chúng ta mới có cơ hội.”
“Quả thật con không dính vào chuyện này sao…” Dương Các lão nhìn chằm chằm nàng, có chút lay động.”
Giang Tiểu Lâu chỉ mỉm cười: “Các Lão, người chân thành với con, con cũng thành tâm với người, Ngũ đạo trưởng là bằng hữu của con, nhưng chỉ dẫn Các Lão nhận con là thật, đất phong thủy cũng là thật, Tần Tư đào mộ lại càng là thật, người chỉ cần biết ba điểm này là đủ rồi. Con có thể lợi dụng người, mục đích chính là để người nhận ra bộ mặt thật của Tần Tư, quyền quyết định là của người. Nếu Các Lão cho là tâm cơ Tiểu Lâu quá sâu, cố ý xúi giục người đối phó Tần Tư, thì sau này con không đến đây nữa, con sẽ tự tìm cách diệt trừ hắn, Các Lão đừng vì chuyện hôm nay mà mang khúc mắc trong lòng, cứ xem như chưa từng xảy ra.”
Nàng nói rõ với Dương Các lão, nàng muốn đối phó Tần Tư, ngài có thể lựa chọn cùng kề vai chiến đấu, hoặc làm con rùa đen rút đầu, không sao cả.
Không chỉ Dương Các lão sửng sốt, ngay cả người luôn ôn nhu là Dương phu nhân cũng ngây người. Từ lúc đầu nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, tuy rằng nàng đang cười, Dương phu nhân vẫn nhận ra bên trong nét cười có quá khứ phức tạp. Hoặc là nói, đó là loại quật cường sau khi trải qua bất hạnh. Các Lão từng nhắc đến quá khứ của Giang Tiểu Lâu, những thứ đó Dương phu nhân thật sự không thể tưởng tượng ra được. Bà suy nghĩ chốc lát, cuối cùng nhìn Dương Các lão nói: “Lão gia, chọn trúng Tần Tư là sai lầm, ngài nên kết thúc mọi chuyện đi.”
Dương Các lão phảng phất như không nghe thấy gì, cuối cùng gật gù: “Tiểu Lâu, con nói đúng, đối phó với người như Tần Tư không nên nói đạo nghĩa, giữ lại hắn sẽ thành mối họa cho triều đình, cho bá tánh.”
Giang Tiểu Lâu mỉm cười, cáo từ rời đi, Dương Các lão đột nhiên gọi nàng lại: “Con…chuyện này rất nguy hiểm, sao lại kiên trì đến cùng?”
Giang Tiểu Lâu cười: “Các Lão, khi con bị nạn, chỉ hy vọng có người phát hiện ra con, bảo vệ con, nhưng cuối cùng không có, chỉ có thể dựa vào chính mình. Con đã từng thề, tất cả những người hãm hại con, tổn thương con, con sẽ đòi lại tất cả nợ máu, bất kể phải dùng thủ đoạn gì. Cho nên, con không giống Các Lão, con không phải nữ anh hùng trừ hại cho dân, mà chỉ là một nữ nhân xấu xa muốn báo thù mà thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


