Tần Điềm Nhi dĩ nhiên không dám nói là vì tranh với Giang Tiểu Lâu, ấp úng nói: “Cũng là đại tẩu gây ra chuyện, nhà chúng ta mới xui xẻo như vậy, lúc trước không phải đại ca nói Thái tử vẫn đang tìm quà cho sinh thần của bệ hạ sao, bức họa này là lễ mừng thọ tốt nhất không phải sao?”
Tần Tư do dự một chút, nhưng nghĩ kỹ lại đúng là rất có khả năng. Dâng bức họa này lên, bệ hạ sẽ vui vẻ, những khúc mắc với Thái tử cũng sẽ tiêu tan, lần này Tần Điềm Nhi cũng không ngu xuẩn lắm. Tần Tư cuối cùng gật gật đầu, dặn dò Tần Trung: “Ngươi lại đi tìm thêm vài sư phụ, cần phải cẩn thận giám định, sau khi xác định là thật ta mới mang dâng lên Thái tử, nghe rõ chưa?”
Tần Trung cung kính nói: “Đại thiếu gia an tâm, nô tài hiểu rõ.”
Tần Trung nghe Tần Tư dặn dò xong, liền ra dáng cầm bức tranh đi tìm người giám định. Hắn liên tiếp đi bảy tám tiệm đồ cổ, ai cũng nói đây là bút tích thật. Trên thực tế, Tần Trung am hiểu những mánh khóe trong nghề này, chỉ dăm ba câu người ta đã hiểu ý của hắn, đưa ra ý kiến thuận theo hắn. Đã như thế, Tần Tư yên lòng, mang theo bức họa tới phủ Thái tử, đồng thời đảm bảo tuyệt đối đây là hàng thật, tuyệt không có sai sót.
Thái tử rất vui mừng, quả thật mang tranh vào cung.
Từ khi vào đông, thời tiết hôm nay là lạnh nhất, hoàng đế phê được vài tấu chương Dương Các lão liền đến, đầu tiên là báo lên việc đê điều Sâm Châu cần được tu sửa, lại nói đến quan chức tham ô ở Khóa Châu. Hoàng đế bị hắn nói đến hoa mắt, thêm vào chứng bệnh đau răng tái phát, cho nên lấy tay bưng mặt rên rỉ, vừa định gọi người truyền Thái y, thì Thái tử đã đến.
Nhìn thấy Thái tử đưa bức họa từ thời Thái tổ đến, hoàng đế vô cùng vui vẻ, đang định khen ngợi Thái tử có lòng hiếu thảo thì Dương Các lão ở bên cạnh đột ngột nói: “Giả.”
Một tiếng này Thái tử nghe như tiếng sấm giữa trời quang, hoàng đế cũng giật mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
