Giang Tiểu Lâu lên xe ngựa, Tiểu Điệp lộ vẻ nghi hoặc: “Tiểu thư, sao người muốn Ngũ Thuần Phong đi lừa gạt Dương Các lão?”
Chỉ dựa vào chọi gà và việc lấy lòng, Giang Tiểu Lâu đã hoàn toàn nắm chặt Dương Các lão trong lòng bàn tay, nếu nàng muốn ly gián quan hệ giữa Dương Các lão và Tần Tư, chỉ cần nói thẳng quá khứ của mình ra, Dương Các lão có thể sẽ chủ động hỗ trợ. Giang Tiểu Lâu lạnh nhạt: “Không quen không biết, dù Dương Các lão chịu nhúng tay cũng chỉ là miễn cưỡng, Tần Tư là môn sinh của ông ta, ông ta đã có lòng thiên vị sẵn, nếu không vì vậy, từ lúc ở Quốc Sắc Thiên Hương lầu ông ta đã giúp ta rồi.”
Ba ngày sau, Giang Tiểu Lâu tự mình khảo sát Ngũ Thuần Phong, thấy hắn đối đáp trôi chảy, lúc này mới hài lòng gật đầu.
Ngũ Thuần Phong nói: “Bây giờ cần ta lập tức tới cửa không?”
Giang Tiểu Lâu bật cười: “Không, chúng ta cần chờ thời cơ.”
“Đợi đến khi nào?”
“Đợi đến khi ông trời nể tình.” Giang Tiểu Lâu cười thần bí.
Bảy ngày sau, kinh thành rơi xuống một cơn mưa to. Cơn mưa này rất lớn, làm hỏng không ít nhà cửa ở các thành trấn chung quanh, triều đình lập tức hạ chỉ,an ủi và sửa chữa lại cho dân chúng.
Giang Tiểu Lâu nghe được tin tức này, cố ý mang theo lễ vật đến nhà, vừa vào cửa liền nhìn thấy Dương phu nhân đoan trang vẻ mặt buồn bã. Nghe thấy Giang Tiểu Lâu đến rồi, Dương phu nhân nhìn Giang Tiểu Lâu mới miễn cưỡng cười một cái: “Thì ra là Tiểu Lâu, vào ngồi đi.”
Dương Các lão nghiêm khắc, cuộc sống đơn giản, thân là trọng thần triều đình, nhưng không khoa trương phung phí, lúc nào cũng chăm lo triều chính. Đến lúc hơn bốn mươi, hắn vẫn không có con cái, Dương phu nhân khuyên hắn nên nạp thiếp sinh con, hắn lại cự tuyệt. Sau đó gặp được Giang Tiểu Lâu, ban đầu Dương phu nhân cũng hiểu lầm, cho rằng trượng phu đến lúc già lại muốn hồi xuân, nhưng dần dần bà hiểu được tâm ý trượng phu. Bọn họ tuy rằng không có con cái, nhưng có không ít môn sinh, thường ngày người đến nhà thăm hỏi cũng khá đông, nhưng trong nhà chưa hề có nữ tử xuất hiện. Trước kia không ít quan chức nhận ra trong nhà Dương Các lão cô quạnh, đặc biệt đưa con tới làm bạn, nhưng đều bị Các Lão đuổi đi, hắn cho rằng những người kia có mưu đồ khác. Nhưng hắn rất xem trọng Giang Tiểu Lâu, một mặt nàng xinh đẹp, có tài hoa, mặt khác nàng biết chừng mực, không bàn luận việc nước, không giống những người mở miệng ra là đại sự triều đình, quốc gia hưng vong. Trên thực tế đều là muốn giành được lợi ích. Dương phu nhân càng nhìn càng yêu thích, thường giữ nàng lại dùng bữa.
Giờ khắc này Dương phu nhân thở dài nói: “Hôm nay con tới thật đúng lúc, ta đang phiền muộn, trò chuyện với ta đi.”
Giang Tiểu Lâu thân thiết hỏi: “Sao phu nhân lại phiền lòng?”
Dương phu nhân u sầu nói: “Hôm qua có cơn mưa lớn, làm hỏng mồ mả Dương phủ ta, quấy nhiễu lăng mộ tổ tiên, đại nhân nhà ta không biết đau lòng bao nhiêu. Thì đó, hôm nay trời còn chưa sáng, ông ấy liền xin nghỉ đi thăm mộ, e là phải tốn không ít thời gian mới sửa sang lại được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
