Giang Tiểu Lâu tiếp quản cửa hàng Giang gia, lập tức sửa chữa toàn bộ mặt tiền. Rất nhanh, cửa hàng đi vào hoạt động, người bên ngoài cũng không biết cửa hiệu đã thay đổi chủ nhân, chỉ đến lúc nhìn thấy bảng hiệu mới thì ngạc nhiên hỏi vài câu. Nhưng mà trong kinh có rất nhiều nhà họ Giang, bọn họ không thể ngờ cửa hàng đã về tay chủ cũ.
Giang Tiểu Lâu tính toán giá trị mười lăm cửa hàng lại lần nữa, chiếu theo giá cả thị trường để tính lại với Tạ Khang Hà.
Tạ Khang Hà cứ từ chối, nhưng Giang Tiểu Lâu rất kiên trì, cuối cùng miễn cưỡng nhận lấy, nhưng trong lòng thầm quyết định, chờ Giang Tiểu Lâu xuất giá hắn sẽ lấy đó làm của hồi môn cho nàng. Giang Tiểu Lâu muốn mua một tòa nhà để dọn ra ngoài, nhưng Tạ Khang Hà kiên quyết không cho, cố ý gọi nàng đến khuyên nhủ.
“Nếu để con dọn ra ngoài, sau này xuống suối vàng, ta có mặt mũi nào gặp lại bằng hữu, lẽ nào phải nói một nơi lớn như Tạ gia, ngay cả một nữ tử cơ khổ cũng không dung chứa được?” Tạ Khang Hà nghiêm túc nói.
Giang Tiểu Lâu biết tâm ý của đối phương, chỉ mỉm cười nói: “Tạ bá phụ, con không có ý đó. Con muốn dời ra ngoài, quan trọng nhất là vì trạch viện Giang gia. Tòa nhà đó do chính tay phụ thân bố trí, con phải mua lại được nó, sau đó đón bài vị của phụ thân và đại ca về.”
Tạ Khang Hà sững sờ, trầm tư hồi lâu mới nói: “Là ta sơ ý, con nói đúng, trạch viện Giang gia phải được mua về, mới thật sự là vật về chủ cũ, chỉ có điều…”
Giang Tiểu Lâu nhìn Tạ Khang Hà, hiểu chỗ khó xử của đối phương: “Chỉ có điều tòa nhà đã rơi vào tay Tần gia, trong thời gian ngắn muốn lấy lại từ tay họ cũng không dễ dàng, đúng không?”
Một lời trúng đích, Tạ Khang Hà biến sắc, thời gian này hắn từng qua lại mấy lần với Tần gia, hy vọng có thể dùng số tiền lớn mua lại tòa nhà Giang gia, nhưng không ngờ ra giá bao nhiêu Tần gia cũng cắn chết không buông. Chiếm lấy nhà người ta, tàn phá con gái người ta, chết không hối cải thậm chí còn lấy đó làm vinh hạnh, trên đời có loại người này khiến người ta nhìn mà thở dài. Tạ Khang Hà không khỏi có chút hổ thẹn: “Là bá phụ vô năng, không thể giúp con.”
Lúc nàng nói chuyện, gương mặt toát ra vẻ quyết đoán, Tạ Khang Hà cảm thấy không ổn, Tần gia có gia nghiệp to lớn, lại có một đứa con trai được Thái tử trọng dụng, muốn đòi lại tòa nhà từ tay họ sợ là khó hơn lên trời, cộng thêm những ân oán giữa hai nhà…Làm lớn chuyện, sợ sẽ xảy ra nhiều chuyện, làm hỏng danh dự Tiểu Lâu. Hắn thấp giọng khuyên: “Tiểu Lâu, bá phụ sẽ mua cho con một trạch viện khác, tòa nhà này về sau sẽ mua.”
Giang Tiểu Lâu quyết đoán nói: “Không, từng gốc cây ngọn cỏ trong tòa nhà đó đều do phụ thân tự tay sắp xếp, dù thế nào cũng cũng phải tìm cách mua về, bá phụ không cần lo lắng cho con, con tự có chủ trương.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
