Nụ cười trên mặt Giang Tiểu Lâu càng sâu: “Dĩ nhiên không phải.” Nàng vỗ tay, bên ngoài có mấy nô bộc mang đến hai cái rương to nặng trình trịch. Mở nắp ra, Tiểu Điệp chỉ huy bọn họ mang hết lễ vật trong rương ra, từ từ sắc mặt Ngũ Thuần Phong thay đổi, hắn nhìn thấy mười thỏi vàng, hai mươi thỏi bạc, một đôi gối ngọc, hai cái ngọc như ý, bốn hộp trân hương, bốn chuỗi phật châu bằng ngọc, mười khúc tơ lụa, lọ thuốc hít, gậy chống, mực quý, trân châu vô số, đôi mắt hắn trợn to: “Giang tiểu thư, rốt cuộc ngươi cần ta làm gì, mà ra tay mạnh như vậy?”
Giang Tiểu Lâu khẽ cười: “Mời đạo trưởng cho lui mọi người, ta mới tiện nói.”
Ngũ Thuần Phong nhìn chằm chằm Giang Tiểu Lâu một lúc, trong lòng đấu tranh kịch liệt, thật ra hắn có thể từ chối ngay từ đầu, vì cô gái này quá mức lợi hại, qua lại với nàng không khác gì mạo hiểm tính mạng, hắn không có gan, nhưng… Ánh mắt chuyển đến hai cái rương, nhiều kim ngân châu báu như vậy, nếu hắn làm được việc cho Giang Tiểu Lâu, những thứ này đều thuộc về hắn. Cuối cùng không chịu được sự dụ dỗ của tiền tài, hắn gật đầu, dặn dò hai đệ tử canh giữ ở đại sảnh: “Các ngươi đi ra ngoài, ta cần nói chuyện với vị tiểu thư này.”
Giang Tiểu Lâu phất tay, dặn dò ngoại trừ Tiểu Điệp ra, những người khác cũng lui ra.
Ánh mắt Ngũ Thuần Phong như lưỡi câu, giọng điệu cảnh giác: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nụ cười Giang Tiểu Lâu như nước: “Chuyện này liên quan trọng đại, muốn làm thì phải có dũng khí, hơn nữa phải mạo hiểm lớn, cho nên người thường sẽ không dám làm. Nếu đạo trưởng không dám nhận, vậy ta sẽ tìm người khác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
