Nghe nói như vậy, Lưu Yên lập tức từ trong lồng ngực bà ngẩn lên, mặt mũi lem luốc nước mắt, giống như có trăm ngàn oan ức đè nặng trong lòng. Nàng không kềm được cắn răng nói: “Bây giờ hắn xem thường phủ Ngự Sử cũng vì chuyện của đệ đệ, nói cái gì mà đã trả hết nợ cho Lưu gia, hắn căn bản không hề muốn cưới con.”
Mấy câu này mà cũng nói ra được, sắc mặt Lưu phu nhân càng thêm khó coi, lập tức ôm lấy Lưu Yên an ủi: “Đúng là tên súc sinh, ông trời đang nhìn đó, hắn không sợ bị trời đánh sao.”
Lưu phu nhân thấy Lưu Yên lộ ra biểu hiện suy tư, lập tức tận dụng thời cơ: “Có phụ thân làm chỗ dựa, con không phải sợ, cứ ngẩn cao đầu mà sống, sau này Tần Tư dám bắt nạt con, mẹ sẽ đích thân đến đó làm cho Tần gia trời long đất lở.”
Lưu Ngự Sử càng nghe càng thấy không ra gì, lạnh rên một tiếng nói: “Ngu không gì bằng, ngu không gì bằng.” Nói xong câu này, hắm dậm chân xoay người đi. Lưu phu nhân nhìn bóng lưng hắn, gắt một cái: “Lão già vô dụng, thù của con trai cũng không dám báo còn nói cái gì.” Sau đó bà cúi đầu, thương tiếc lau nước mắt cho con gái: “Con gái ngoan của mẹ, đừng khóc nữa, mẹ đau lòng lắm.”
Lưu Yên bỗng nhiên ngẩn đầu lên nhìn Lưu phu nhân: “Mẹ, con luôn có dự cảm không tốt, lần này có gì đó khác thường, con phải tra cho ra tiểu tiện nhân đó là ai.”
Lưu phu nhân nhướng mày, thoải mái nói: “Con đừng vội, chuyện này mẹ sẽ tra giúp con, đến khi chứng cứ xác thực, để coi mẹ có xé nát tiện nhân đó ra hay không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
