Giang Tiểu Lâu biểu hiện cực kỳ lạnh nhạt.
Tần Tư hơi nhíu mày, Giang Tiểu Lâu xưa nay là nữ tử ôn nhu đáng yêu, hơn nữa tính tình rất mềm yếu, chỉ cần mình nói chuyện si tình, nàng sẽ nhanh chóng hiểu được. Theo tình hình của Giang gia bây giờ, phụ huynh Giang Tiểu Lâu không còn, nàng một mình lẻ loi không nơi nương tựa, không có cách nào sống được. Nếu nàng thông minh, thì phải biết dựa vào hắn mới là phù hợp nhất. Nghĩ như thế, hắn quét mắt về mấy tên hộ vệ trung thành trước cửa, hay là trước khi chết Giang Thừa Thiên còn giấu một số tiền, cho nên bây giờ Giang Tiểu Lâu mới có thể phú quý, tiền hô hậu ủng như vậy. Nhưng mà phụ tử Giang gia giao du rộng lớn, nói không chừng có người âm thầm tiếp tế không chừng…
Quả thật Tử y hầu đã buông tha Giang Tiểu Lâu, Lương Khánh cũng đã chết, Giang Tiểu Lâu không phạm tội, không bị kiện, Tần Tư có lý do gì ràng buộc tự do của nàng? Cho nên hắn không thể không dùng tình cảm để đánh động Giang Tiểu Lâu, hăn tin tưởng với tình cảm nhiều năm giữa hắn và Giang gia, chuyện này không khó thực hiện.
Giang Tiểu Lâu cong môi, gương mặt rạng rỡ: “Ta đang ở đâu, tốt nhất ngươi không nên biết.”
Ý cười của Tần Tư càng đậm: “Bất kể nàng giấu thế nào, ta cũng sẽ tìm được.”
Giang Tiểu Lâu híp mắt: “Tìm được thì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
