Giang Tiểu Lâu mở tráp ra đếm, nếu chỉ dựa vào số tiền đó, nàng tiêu xài thế nào cũng không hết. Nàng rút ra một phần ba trong đó, rồi mời Ly Tuyết Ngưng tới.
Khi Ly Tuyết Ngưng nhìn thấy con số ngân phiếu khổng lồ đó, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ: “Số tiền này từ đâu muội có được?”
Giang Tiểu Lâu cười nói: “Tỷ yên tâm, ta không có làm chuyện phạm pháp đâu, ngân lượng này là nhờ những con heo chết thả trên sông dụ đến cá chình miêu, tiền này rất sạch, tỷ an tâm nhận lấy đi.”
Giang Tiểu Lâu thấy sắc mặt nàng trắng bệch,lập tức lắc đầu: “Không, ta không có ý này, tỷ là bằng hữu tốt nhất của ta, điểm này sẽ không bao giờ thay đổi, lúc ta hoạn nạn tỷ không bỏ đi, ta tin tình cảm này sẽ không bao giờ thay đổi, số tiền này chỉ là để tỷ phòng thân thôi.”
Đôi mắt Ly Tuyết Ngưng trong trẻo, bỗng nhiêu hiểu ra: “Có phải là…muội sắp sửa mạo hiểm không?”
Giang Tiểu Lâu nhìn Ly Tuyết Ngưng, vị bằng hữu này vô cùng hiểu nàng, cho dù nàng đang suy nghĩ cái gì, làm cái gì, Ly Tuyết Ngưng đều là người đầu tiên hiểu được. Dừng lại chốc lát, nàng cười nói: “Tỷ cũng biết, tiếp theo ta sẽ ra tay với Tần phủ, quá trình sẽ rất gian nan, có lẽ sẽ mang đến nhiều mối họa, nếu tỷ ở bên cạnh ta sẽ vô cùng nguy hiểm, hơn nữa ta cũng bị phân tâm, làm việc không thoải mái.”
Lúc này, trong đầu Giang Tiểu Lâu hiện lên lời nói của Ngũ Thuần Phong, hắn nói nàng là thiên sát cô tinh, ai tới gần thì sẽ nguy hiểm tính mạng. Nếu nàng khắc phụ khắc huynh, thì Ly Tuyết Ngưng cũng sẽ lâm vào hiểm cảnh. Ly Tuyết Ngưng khác Tạ gia, nàng không có chỗ chống lưng, Giang Tiểu Lâu không muốn cuốn người bạn tốt này vào nguy hiểm, cho nên nàng ôn nhu khuyên nhủ: “Tuyết Ngưng, ta cũng không phải đuổi tỷ đi, chỉ hy vọng có thể tách ra một thời gian.”
Ly Tuyết Ngưng nhẹ nhàng nở nụ cười, đôi mắt lóe qua một tia nước, nắm chặt tay Giang Tiểu Lâu nói: “Ta lớn hơn muội nửa tuổi, từng trải cũng không ít hơn muội, trước kia ta hiểu được thống khổ của muội, bây giờ sao có thể bỏ lại muội một mình, huống chi…ta chỉ còn có nửa năm, số ngân lượng này ta lấy thì có ích gì, mua một cái quan tài thật tốt sao?”
Nàng nói xong, tự mỉm cười: “Ngay cả Thái Vô tiên sinh cũng nói ta không thể chữa được, đã như vậy thì còn sợ liên lụy gì. Tiểu Lâu, nếu muội muốn làm gì thì cứ làm, ta sẽ ở bên cạnh muội, tận hết sức mình bầu bạn với muội.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

