Hoa Dương công chúa che trước mặt Cố Lưu Niên, bên môi ngậm lấy ý cười kiều diễm: “Sao vậy, Cố công tử rất có hảo cảm với Minh Nguyệt quận chúa sao?”
Cố Lưu Niên nhìn bóng Giang Tiểu Lâu biến mất ở góc hành lang, bộ dáng mất tập trung.
Hoa Dương công chúa theo thói quen cắn nhẹ đầu lưỡi, giọng nói hơi chua: “Quả thật nàng ấy rất đẹp, nhưng đáng tiếc lại không phải con ruột của Khánh Vương phi.”
Nghe xong lời này, Cố Lưu Niên mới liếc mắt, lần đầu tiên nhìn thẳng Hoa Dương công chúa.
Bị ánh mắt kỳ dị như vậy nhìn, Hoa Dương có cảm giác như cả người phát lạnh, chỉ trợn to mắt ung dung nói: “Ta chỉ đáng tiếc cho nàng ta, cô nương thông tuệ mỹ lệ nếu có xuất thân cao quý thì tương lai mới tìm được nhân duyên tốt.”
Thái tử phi đã nhìn thấy tất cả, khóe môi cong lên: “Hoa Dương ơi Hoa Dương, muội là công chúa bệ hạ yêu thương nhất, vô số nam nhi ưu tú chờ muội lựa chọn, sao muội lại chọn người như vậy. Ta biết Cố Lưu Niên tuấn tú, nhưng mặc dù Quyền Hải được bệ hạ coi trọng, chung quy vẫn là kẻ… Cố Lưu Niên có người nghĩa phụ như vậy, đến cuối cùng cũng không ra gì. Hoa Dương, muội phải nghĩ cho kỹ…”
Nụ cười của Hoa Dương trầm xuống: “Thái tử phi, tẩu là người rất thông tuệ, sao cũng nói như vậy? Phụ hoàng đã nói, chọn phò mã là tùy theo ý muội, muội cũng không thích những danh môn công tử kia, kẻ nào thấy muội cũng như chuột thấy mèo, ngay cả ngẩn đầu nói chuyện cũng không dám, tất cả đều là rác rưởi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
