Trước mắt mọi người xuất hiện một chiếc thuyền rồng điêu khắc bằng ngà voi, toàn bộ thân thuyền do nhiều khối ngà voi tạo thành, đầu rồng là đầu thuyền, đuôi rồng là đuôi thuyền, thân rồng là thân thuyền, trên thuyền tổng cộng có mười tám thủy thủ nắm mái chèo, đuôi thuyền có một người cầm lái. Đầu thuyền có các vị tiên trong Bát tiên như Lam Thải Hòa, Hà Tiên Cô, Chung Hán Ly… ăn mặc sặc sỡ, dâng lên lễ vật, nữ tử ngồi trong đại sảnh ngưỡng mặt mỉm cười, tiếp nhận lời chúc từ bốn phía. Nhìn tổng thể, thuyền rồng trơn bóng, điêu khắc tinh tế, chỉ việc tìm được số ngà voi này cũng đã phí tâm tư rất lớn.
Quả nhiên Thái tử phi hết sức hài lòng: “Đúng là tinh mỹ tuyệt luân, Cố công tử thật có lòng.”
Thân phận của Cố Lưu Niên hết sức đặc biệt, người bên ngoài không tiện xưng hô chức quan của hắn, chỉ đều gọi hắn là Cố công tử. Giờ khắc này hắn tươi cười mang lễ vật lên, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống, không biết vô tình hay cố ý, đôi mắt rơi vào trên người Giang Tiểu Lâu.
Thái tử phi dường như chưa phát hiện nàng luống cuống, chỉ hỏi: “Hoa Dương, hôm nay muội đến đây chúc thọ ta, ta rất vui mừng, chỉ là nhiều khách khứa như vậy, chắc là muội cũng không quen thuộc?”
Đôi mắt Hoa Dương như mê ly, không tự chủ được nhìn về Cố Lưu Niên, nhưng chỉ có thể đè nén lại nhịp tim thình thịch, gượng cười nói: “Hai năm qua muội đi khắp nơi, cũng không có thời gian rảnh, quả thật có nhiều khách quý không nhận ra…”
Hoa Dương công chúa rất hiếu thuận, chủ động thay Hoàng đế Hoàng hậu lên núi cầu phúc, thường đi một cái là mấy tháng, sau khi về ân sủng sẽ càng nhiều hơn. Nhân vật hiển quý trong triều mỗi ngày mỗi mới, nàng không biết cũng là bình thường. Nhưng nàng biết Cố Lưu Niên, hay nói là trong giấc mộng của nàng chưa bao giờ quên một lần thoáng gặp hôm đó, ánh mắt của nàng không khỏi ngưng lại, giật mình, là nàng nghĩ nhiều sao, lúc nãy Cố Lưu Niên vừa nhìn Giang Tiểu Lâu một chút.
Nụ cười xinh đẹp của Hoa Dương công chúa hơi yên tĩnh lại, Thái tử phi hỏi nàng những chuyện trên núi, nàng lại trả lời mất tập trung, ánh mắt vẫn đảo trên người Cố Lưu Niên và Giang Tiểu Lâu, tựa hồ muốn nhìn thấu quan hệ của họ.
Tiểu Điệp nhắc nhở Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư, từ nãy đến giờ Hoa Dương công chúa cứ nhìn người chằm chằm.”
Giang Tiểu Lâu nhìn thoáng hoa, ánh mắt của Hoa Dương công chúa và nàng chạm vào nhau, liền nhẹ nhàng tránh đi chuyển sang nơi khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
