Vừa trở lại Khánh Vương phủ, thiếp mời của phủ Thái tử liền đến, Giang Tiểu Lâu mở thiếp mời vàng óng ra xem, hơi ngạc nhiên: “Tiệc chúc thọ Thái tử phi?”
Khánh Vương phi gật đầu mỉm cười: “Không sai, là chúc thọ Thái tử phi. Nàng ấy mời chúng ta đến làm khách, nhưng nếu con không thích thì ta sẽ tìm cách từ chối giúp con.”
“Cây trâm Phượng hoàng điểm thúy này đẹp thì có đẹp, nhưng hơi già quá.” Khánh Vương phi nhẹ nhàng thả xuống.
“Bộ trang sức bạch ngọc khảm bích tỳ này quả thật rất hợp với khí chất của con, lại quá đơn giản.” Bà tiếp tục thở dài.
Khi Khánh Vương phi cầm một cây trâm ngọc lên, Giang Tiểu Lâu không nhịn được nữa: “Mẫu thân, đầu của con không phải hộp trang sức, sao có thể cài nhiều như vậy?”
“Con đó, Thái tử phi tự mình đưa thiếp mời, nhà nào cũng tham gia, hoàn cảnh sẽ rất náo nhiệt, nếu con có chút nào thất lễ, người khác sẽ châm biếm.” Khánh Vương phi khoa tay trước gương nửa ngày, cuối cùng cũng thả tay xuống, bộ dạng không hài lòng.
Giang Tiểu Lâu cười, đứng lên đỡ lấy vai Khánh Vương phi: “Mẫu thân yên tâm, con sẽ không thất lễ. Bây giờ không còn sớm, người về nghỉ ngơi đi, được rồi, để con đưa người về.”
Khánh Vương phi mặt mày bất đắc dĩ bị đẩy ra khỏi phòng, vẫn không quên nhắc nhở: “Bộ váy tử la này rất hợp với da con, cứ mặc nó đi thôi.”
Giang Tiểu Lâu quay người lại, khắp phòng là châu báu trang sức bày la liệt, không khỏi cười khổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
