Tiểu Điệp lấy làm kinh hãi, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng màu trắng bày vào, như một con rồng trắng, động tác như nước chảy mây trôi, mới ngạc nhiên nói: “Cố công tử.”
Cố Lưu Niên tiến lên rút đai lưng, nhẹ nhàng đặt lên bàn, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Nàng thật sự không sợ?”
Giang Tiểu Lâu bất giác mỉm cười: “Góc áo của Cố công tử lúc nãy đã lộ ra.” Nói xong, nàng chỉ lên xà nhà: “Chắc phong cảnh trên đó rất đẹp, chỉ là không biết huynh và Ngô Tử Đô là ai tới trước?”
Cố Lưu Niên nghe vậy, khóe môi không nhịn được khẽ cười: “Thân là một cô nương, không lẽ nàng không có chút phòng bị?”
Giang Tiểu Lâu thở dài: “Dù hắn ra ngoài, ta cũng có cách không cho hắn hài lòng, có gì mà lo lắng?”
Giang Tiểu Lâu đột nhiên gọi hắn lại: “Nếu Cố công tử đã đến rồi, không ngại giúp ta kết thúc đi.”
Đáy mắt Cố Lưu Niên u ám, như có thủy quang chầm chậm lưu động: “Nếu ta giúp nàng xử lý, nàng làm sao cảm tạ ta?”
Giang Tiểu Lâu cười lạnh, đặt chén trà lên bàn: “Ta còn chưa truy cứu tội nhìn trộm của huynh, huynh còn dám đòi ta cảm tạ?”
Cố Lưu Niên hơi ngạc nhiên, vẻ mặt hơi khó xử: “Được rồi, coi như là ta lỗ mãng.” Nói xong, hắn một tay nhấc Ngô Tử Đô lên, đi về cửa sổ, còn không quên quay đầu lại nháy mắt một cái, quay về Sở Hán cười nói: “Huynh đài, xin nhường đường.” Sở Hán bước qua một bên, hắn liền trực tiếp nhảy ra ngoài, không quên đóng kỹ cửa sổ cho nàng.
Hai tì nữ trợn mắt há mồm, Giang Tiểu Lâu thì thở dài một tiếng.
Đổi xong xiêm y đi ra, toàn bộ hành lang không một bóng người, gian phòng phía đông truyền đến từng trận náo động. Giang Tiểu Lâu vừa đi đến cửa viện, liền thấy một tiểu thư trẻ tuổi nắm chặt tay áo Vương Hạc, lớn tiếng nói: “Mặc kệ, ngươi phải chịu trách nhiệm.”
Tiểu thư này vóc người cực kỳ đẫy đà, một thân áo màu vàng nhạt bọc lấy vòng eo tròn vo, cánh tay còn lớn hơn bắp đùi Vương Hạc, tỏ vẻ dữ tợn, giọng điệu đầy vẻ kiêu căng thô bạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
