Hách Liên Tuệ vẫn chưa nản lòng, đôi mắt như lóe sáng, âm thanh mềm mại như nước: “Đến ngày đại thọ của lão Vương phi, trong phủ nhất định phải vui vẻ một chút, còn Thuận phu nhân…”
Khánh Vương phi không ngờ Hách Liên Tuệ sẽ lần nữa nhắc đến người này, sắc mặt chìm xuống: “Đang yên lành con nhắc cô ta làm gì?”
Bộ dạng Hách Liên Tuệ như là suy nghĩ thay cho bà, tận tình khuyên nhủ: “Thật ra cũng không cần mẫu thân làm gì, chẳng qua nhân lúc có chuyện vui, mẫu thân làm người thuận nước đẩy thuyền, thả bà ấy ra là được.”
“Con bảo ta đi nói với lão Vương phi, hủy bỏ cấm túc của bà ta?” Sắc mặt Khánh Vương phi ngày càng nặng nề, “Ta không có nghe lầm chứ, Tuệ Nhi quan tâm tới bà ta từ khi nào vậy?”
Nghe ra giọng điệu thay đổi của Khánh Vương phi, Hách Liên Tuệ dĩ nhiên biết đã chạm vào đại kỵ của Khánh Vương phi, tỏ rõ vẻ thấp thỏm lo lắng, vội vàng nói: “Mẫu thân, con gái không có ý đó, thật ra con chỉ muốn nói…”
Thời khắc mấu chốt, Giang Tiểu Lâu vẫn luôn yên lặng từ đầu đột nhiên mở miệng: “Vân Châu quận chúa chỉ suy nghĩ cho mẫu thân hôi, Vương gia vì mặt mũi nên phải xử phạt Thuận phu nhân, nếu mẫu thân có thể cho người một nấc thang để bước xuống, như vậy ông ấy sẽ rất cảm kích người.”
Hách Liên Tuệ không ngờ Giang Tiểu Lâu lúc nãy còn rất lạnh nhạt với mình lại mở miệng nói giúp mình, ngưng thần nhìn nàng một chút, mới nhỏ nhẹ nói: “Đúng là như vậy.”
Khánh Vương phi hít sâu một hơi, cuối cùng không kềm được phẫn hận: “Ta muốn hắn cảm kích ta làm gì?”
Hách Liên Tuệ thấy bà giận quá mất khôn như vậy, không kềm được thở dài: “Mẫu thân nghĩ kỹ lại đi, dù cho bây giờ không nhắc tới việc này, đợi đến đại thọ của lão Vương phi, Thuận phu nhân vẫn sẽ được thả ra. Thay vì bị động ứng phó, không bằng chủ động mở miệng. Mẫu thân, con cũng chỉ nghĩ cho người thôi, tuy rằng không êm tai, nhưng nếu muốn nối lại tình cảm với phụ thân thì đây là cách tốt nhất. Với bao nhiêu năm tình cảm phu thê, không lẽ người bằng lòng trơ mắt nhìnphụ thân bị Thuận phu nhân nắm trong lòng bàn tay vậy sao?”
Hách Liên Tuệ đã xem thường hận ý của Khánh Vương phi đối với Thuận phu nhân, Khánh Vương phi chỉ lạnh nhạt nói: “Ta đã quyết, không cần khuyên ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


