Khánh Vương phi vì xoay sở không đủ mà tạm thời cấm cố, Thuận phi lại vì túi riêng mà nhận hối lộ, hai người bên nào nặng bên nào nhẹ nhìn qua là biết.
Lão Vương phi tức giận đến nổ ầm ầm trong đầu, đáy mắt nổi lửa, nói với Khánh Vương: “Ta đã nói rồi nữ quyến vương phủ không được phép can thiệp triều chính. Sinh hoạt của Thuận phi vô cùng xa hoa, cho nên mới tiêu xài hết tiền, nếu không nghiêm khắc xử phạt, chỉ sợ sau này ai cũng noi theo, con tự xem mà làm đi.”
Lời quát mắng của lão Vương phi ở bên tai, Khánh Vương không tự chủ được mà nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến đối phương lại dám ở sau lưng hắn làm ra chuyện to gan như vậy, lại nghĩ đến vô số lần bà ở bên cạnh thổi gió bên tai… Hắn thấy tê cả đầu, lạnh cả lưng.
Một nữ tử ôn nhu mỹ lệ như vậy, một mỹ nhân thấu hiểu lòng người như vậy, lại là một kẻ tham mê tiền tài, không biết tiến lùi.
Khánh Vương phi vừa nhìn đã biết tâm ý của Khánh Vương, chậm rãi nói: “Vương gia, việc này có thể lớn có thể nhỏ, nói nhỏ thì chẳng qua là việc nhà của vương phủ, Thuận phi sửa lỗi là được. Nhưng nếu nói lớn… một khi có người đem việc này nói đến trước mặt bệ hạ, chỉ sợ cả nhà đều bị liên lụy. Việc này quả thật Vương gia không hay biết, nhưng các Ngự Sử chỉ sợ không tìm được nhược điểm, nhất định sẽ nói Vương gia không biết quản lý hậu viện, dung túng trắc phi ở bên ngoài nhận hối lộ, bệ hạ sẽ còn tin tưởng ngài sao?”
Nhắc đến cái nghiên mực Song long ôm châu quy sơn này (hai rồng ôm hạt châu bay về núi), sắc mặt Khánh Vương khẽ thay đổi, đột nhiên nhớ đến chuyện này. Truyền thuyết ngàn năm thần rùa hạ phàm hóa thành Đá quy huyết, trải qua mấy chục lần điêu khắc thủ công mới chế thành nghiên mực, cực kỳ quý giá, nhưng sản lượng đó cực nhỏ, nhiều năm qua hắn không tìm được, cuối cùng là Thuận phi có thể tìm được một cái, hắn vẫn xem như trân bảo, bây giờ mới biết tảng đá đó không sạch sẽ…
Giang Tiểu Lâu không khỏi cười gằn, Thuận phi thật sự là gian xảo, chính mình thu rồi còn biết phải kéo cả Khánh Vương xuống nước, hay lắm.
Lão Vương phi lạnh rên một tiếng: “Há, ta còn nghĩ làm sao cô ta to gan vậy, thì ra thượng bất chính hạ tắc loạn.”
Khánh Vương nghe vậy chỉ cảm thấy cực kỳ nhục nhã, sắc mặt lập tức đỏ chót, đẩy Thuận phi ra, lạnh lùng nói: “Sai chính là sai, ngươi đến chết cũng không nhận, bảo ta làm sao giúp ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
