Sáng hôm sau, Giang Tiểu Lâu đang định đi đến dược đường, nhưng còn chưa kịp nói ra đã đổi ý: “Đi đến chỗ Thái Vô tiên sinh.”
Nơi ở của Thái Vô tiên sinh cách kinh thành khoảng nửa ngày, một chuyến đi về là một ngày, tiểu thư đây là muốn tránh mặt Phó đại phu sao? Tiểu Điệp không kìm được nghĩ như vậy, thấy Giang Tiểu Lâu đang nhìn mình, lập tức nói: “Vâng.”
Xe ngựa đi đến trưa mới đến nơi của Thái Vô tiên sinh, lại đụng mặt Phó Triêu Tuyên ngay phía trước, đúng lúc hắn vừa đi từ bên trong ra, thấy Giang Tiểu Lâu xuống ngựa, trong phút chốc đôi mắt hắn có vẻ phức tạp.
Giang Tiểu Lâu hơi ngạc nhiên, nhẹ nhàng cười: “Phó đại phu.”
“Cố ý đến đây tìm sư phụ ta, là vì muốn tránh mặt ta sao?” Bàn tay của nắm nắm chặt, gần như muốn bóp nát.
Giang Tiểu Lâu thở dài, nàng vốn cho là Phó Triêu Tuyên có thể nghĩ thông suốt, như vậy thì có thể duy trì quan hệ bằng hữu, nhưng đối phương lại… Cho nên nàng chỉ có thể cố gắng giảm thiểu số lần gặp mặt, miễn cho hắn có suy nghĩ vẩn vơ. Không tiếc phí thời gian chạy đến đây tìm Thái Vô tiên sinh, nhưng lại gặp mặt ngay cửa, đúng là quá lúng túng rồi.
Phó Triêu Tuyên hít sâu một hơi, mới bình tĩnh lại tâm tình: “Nàng quá coi thường ta, dù nàng không thích ta, ta cũng sẽ không biết xấu hổ mà thổ lộ. Đã nhận tiền của nàng thì phải làm việc cho nàng, chúng ta cứ làm việc công thôi.”
Phó Triêu Tuyên thở dài: “Dùng nước sôi để tiêu trừ vết máu là cách làm thông minh, nhưng trên da sẽ lưu lại vết tích bị bỏng, đại phu tầm thường sẽ không để ý việc này. Khánh Vương phủ đúng là ngọa hổ tàng long, vô cùng phức tạp, tốt nhất nàng đừng chen vào những chuyện vô bổ này nữa.”
Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu như thường: “Ta đã bước chân vào, không thể thoát ra nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


