Giang Tiểu Lâu bỗng đập cái khăn xuống đất, tức giận chồng chất bộc phát: “Tạ trắc phi, lời này ta hỏi ngài mới đúng, người này trước tiên nói ta là thê tử của hắn, một mực chắc chắn đây là khăn tay thêu, bây giờ vật chứng lại là khăn của ngài, phải chăng đây là trò đùa.”
Mọi người nhất thời ồ lên, ánh mắt rơi vào trên người Tạ Du, trái tim Tạ Du trong nháy mắt như rơi xuống. Khăn này quả thật là do nàng thêu, là bài tập cuối cùng mà năm xưa Văn thập lục nương đề ra, sau khi hoàn thành nàng rất yêu thích nó, cả ngày không rời khỏi người. Nhưng khi ra khỏi Tạ phủ quá vội vàng, không mang theo, không ngờ hôm nay lại bị mang ra…
Lúc nãy những gì Giang Tiểu Lâu nói nàng không hề nghe kỹ, bây giờ nghĩ lại cả quá trình mới thấy, Giang Tiểu Lâu ơi Giang Tiểu Lâu, ngươi quả nhiên âm độc, nghĩ ra cách gắp lửa bỏ tay người.
Tạ Du quyết định thật nhanh, nhắm mắt mím môi, chỉ đau thương nhìn Thái tử, nước mắt ào ào chảy xuống, ngón tay không ngừng run rẩy nắm chặt khăn, dưới ánh nến, gương mặt nàng càng thêm mềm mại, màu da càng trắng xám, dáng vẻ lảo đảo.
Lúc nãy Khánh Vương muốn kéo người ra ngoài, Thái tử lại nhiều lần ngăn cản, nhưng bây giờ liên lụy đến trắc phi của hắn thì lập tức thay đổi thái độ, trên mặt mọi người đều thể hiện thái độ khó nói.
Chuyện hôm nay mọi người đã thấy rõ, người này luôn miệng nói là phu quân của Giang Tiểu Lâu, lại lấy ra vật chứng thuộc về Tạ Du, chứng minh những gì hắn nói là có ý đồ hãm hại, mục đích là làm Giang Tiểu Lâu thân bại danh liệt. Vì hãm hại một nữ tử lại dùng cách âm độc như vậy, giữa đường lại có sai sót… Ánh mắt của mọi người đảo qua đảo lại trên người Thái tử phi, Tạ Du, Giang Tiểu Lâu, càng lúc càng khó hiểu.
Trò khôi hài đã qua, Thuận phi giật giật khăn tay, che lại vẻ mặt co rúm, âm thanh không kềm được căng thẳng: “Thì ra là hiểu lầm…”
“Hiểu lầm? Con gái của đang đang yên lành lại suýt nữa bị hủy hoại thanh danh, còn nói là hiểu lầm. Lúc nãy ngươi luôn miệng nói hai chữ phu thê, chính là dung túng kẻ đó hắt nước bẩn lên người quận chúa.” Khánh Vương phi cười lạnh.
Gương mặt Thuận phi nhất thời đỏ lên, dáng dấp hổ thẹn, chủ động xin lỗi Giang Tiểu Lâu: “Minh Nguyệt quận chúa, tất cả đều do thiếp không đúng…”
“Liên quan gì đến nàng, đều là có người cố ý hãm hại mà.” Khánh Vương đi ra điều đình, mặt mày lúng túng.
Giang Tiểu Lâu chỉ ôn hòa cười: “Chẳng qua là chút việc nhỏ, ta sẽ không để trong lòng, các vị cũng không cần để trong lòng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


