Ba ngày sau, tại Khánh Vương phủ, khi ánh trăng lên cao cũng là lúc đèn lồng rực rỡ.
Yến hội mở ở hoa viên lộ thiên, người đến chúc mừng Giang Tiểu Lâu được Hoàng hậu nương nương sắc phong làm Minh Nguyệt quận chúa, cũng là để chính thức giới thiệu nàng với các quan to quý nhân. Tân khách đông đủ cả sảnh đường, các tì nữ thắp nến sáng rực, đèn mỹ nhân tỏa ra ánh sáng hồng nhạt, khắp nơi rực rỡ, hương thơm len lỏi, các nữ quyến mặc hoa phục sáng rực, đẹp không sao tả hết. Các nàng chen chúc cùng nhau, tay cầm quạt nhỏ, châu đầu ghé tai nói chuyện.
“Vốn là nữ nhi thương hộ, chưa từng được biết đến, ta còn tưởng là Vương phi điên rồi, sao lại đột nhiên có hứng thú với người như vậy, bây giờ xem ta là ta nghĩ nhiều, người được Vương phi coi trọng đúng là có mấy phần đặc biệt…”
“Ngươi thì hiểu cái gì, Hoàng hậu nương nương rất thích nàng ta đó.”
Khánh Vương phi mang theo nụ cười khéo léo, thay Giang Tiểu Lâu giới thiệu với những quý phụ và thiên kim tiểu thư. Trước kia Vương phi cũng từng mang Ly Tuyết Ngưng đi tham gia yến hội, dù nàng cố gắng giả vờ như tự nhiên hào phóng, nhưng vẫn khó che dấu được vẻ không vui không tự nhiên. Khánh Vương phi có thể thấy, Tuyết Ngưng không thích những trường hợp này, đặc biệt khi đông người nàng đều cảm thấy rất cô đơn. So với một Giang Tiểu Lâu ôn hòa sảng khoái, tươi tắn rạng rỡ, Khánh Vương phi không khỏi cảm khái, nếu lúc trước có nàng ở bên người Tuyết Ngưng, thì Tuyết Ngưng sẽ không rơi vào kết cục này.
Ánh nến sáng rực, người hầu lớn tiếng thông báo: Thái tử điện hạ đến.
Khánh Vương lập tức dẫn theo mọi người nghênh tiếp: “Điện hạ đại giá quang lân, không kịp tiếp đón từ xa.”
Vóc người Thái tử cao to, gương mặt tuấn nhã, tóc buộc ngọc quan, đai lưng thêu tinh xảo, xán lạng chói mắt. Bên môi hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt đảo qua gương mặt nhu hòa của Khánh Vương phi, không dấu vết rơi trên người Giang Tiểu Lâu, nói: “Ta cố ý đến chúc mừng Minh Nguyệt quận chúa.” Hắn nhẹ nhàng vỗ tay, tùy tùng bên cạnh lập tức dâng lên một cái hộp gấm. Mở ra, bên trong là một đóa hoa sen bạch ngọc, điêu khắc rất sống động, tinh xảo đặc sắc, dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Giang Tiểu Lâu mang theo ý cười khiêm tốn: “Đa tạ tâm ý của điện hạ.”
Thấy vẻ mặt Giang Tiểu Lâu tự nhiên hào phóng, Thái tử không khỏi nhìn nàng thêm vài lần, trong lòng nghĩ, mộtmỹ nhân như vậy, lát nữa phải mất hết thể diện, danh dự bại hoại, cũng thật đáng thương. Nghĩ tới đây, nét cười của hắn càng sâu, trò chuyện với Khánh Vương, cùng đi đến ghế chủ vị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



