Phủ Thái tử.
Sau khi Tạ Du nghe tin tức sắc phong, vẻ mặt vẫn đặc biệt bình tĩnh, chưa lộ vẻ vui mừng. Thái tử mỉm cười nói: “Nàng không vui sao?”
Tạ Du chỉ mỉm cười, vẻ mặt trong trẻo: “Địa vị thật ra không quan trọng, chỉ cần trong lòng Thái tử có thiếp, cái khác cần gì để trong lòng.”
Tạ Du nói đến tha thiết, Thái tử chỉ mỉm cười gật đầu, đảo mắt lại nhìn thấy nàng rơi lệ, không khỏi hơi biến sắc: “Sao vậy, sao lại đột nhiên rơi lệ?”
Tạ Du nhẹ nhàng lau đi nước mắt, ngước đôi mắt dịu dàng nhìn Thái tử: “Từ lâu thiếp đã nói với điện hạ, mình như một cây lục bình không nơi nương tựa, có nhà không thể về, có người thân không thể nhận, mỗi khi nghĩ tới đây, trong lòng đều rất khổ sở. Điện hạ, ngài đối với thiếp ân nặng như núi, thiếp muốn đem vinh quang này chia sẻ với người nhà, nhưng đáng tiếc bây giờ họ…đều không muốn gặp thiếp.”
Tạ Du vội vàng lau nước mắt, cố gắng vui cười.
Thái tử đã nghe nói lý do Tạ Du bị đuổi ra khỏi nhà, càng thêm đau lòng: “Người kia có gương mặt ôn nhu xinh đẹp, nhưng lại ở sau lưng hãm hại nàng, đúng là vô cùng đáng ghét.”
Tạ Du chỉ cụp mắt, ánh mắt như rơi vào bóng tối: “Điện hạ, việc này không nhắc thì thôi, nhắc ra thiếp càng thương tâm.”
Thái tử cười gằn: “Có chuyện nàng không biết, Khánh Vương phi vào cung xin sắc phong, bây giờ Giang Tiểu Lâu đã là Minh Nguyệt quận chúa.”
“Minh Nguyệt quận chúa?” Tạ Du hoàn toàn sửng sốt, niềm vui mừng khi được phong sắc phi đã bị tin tức này đánh tan, sắc mặt nàng trầm xuống, lại miễn cưỡng mỉm cười: “Trên đời luôn có người rất xảo trá, nữ tử trước sau bất nhất mới lấy được sự đồng tình của người khác, cũng như thiếp, vừa không biết ăn nói, cũng không biết giải thích, vô cớ bị hãm hại, bị đuổi ra khỏi nhà, không biết có bao nhiêu đau lòng cũng không thể thổ lộ.”
Thái tử trầm ngâm chốc lát, nói: “Khánh Vương phi đã gửi thiệp cho ta, mời ta và Thái tử phi đi dự tiệc, khi đó quan to quý nhân tập hợp, nhân cơ hội này ta sẽ tìm cách để trút giận cho nàng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



