Khánh Vương vỗ mạnh một cái lên bàn, đáy mắt hừng hực bốc lửa: “Vương phi, có nghe thấy người mà ngươi muốn hãm hại luôn nói tốt cho ngươi hay không. Lòng người đều làm bằng thịt, sao trái tim của ngươi lại độc ác như vậy. Mưu hại một nữ tư tâm đại lương thiện, làm sao ngươi xuống tay được? Ta thật muốn moi trái tim của ngươi ra, xem thử nó màu đỏ hay đen.”
Thuận phu nhân liên tục lau nước mắt, gương mặt oan ức: “Vương phi, nếu biết ngày căm hận thiếp như vậy, thiếp thà chết sớm cho xong, thấy ngài và Vương gia tranh chấp vì thiếp, trái tim thiếp đau đến không chịu nổi…”
Giang Tiểu Lâu xem kịch đã đủ, hé mở đôi môi, nhẹ giọng nói: “Thuận phu nhân, sợ là người hiểu lầm rồi.”
Thuận phu nhân hơi ngạc nhiên, không hiểu thế nào: “Hiểu lầm, hiểu lầm gì?”
Giang Tiểu Lâu chăm chú nhìn bà, mềm mại nói: “Hộp cơm này không phải do Vương phi đưa tới cho người.”
Vẻ thảm thiết trên mặt Thuận phu nhân chợt giảm xuống, trái tim như chìm vào đáy vực: “Đây là ý gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
