"Sao, sao cô lại đến đây?" Mục Phỉ trừng mắt nhìn Tần Vô Song, không biết từ lúc nào nàng đã xuất hiện phía sau hắn, tay ôm lấy ngực, hỏi.
Tần Vô Song mím môi khẽ cười, đáp: "Ta đến đưa huynh về nhà."
Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh đồng loạt đứng dậy, trố to mắt nhìn Tần Vô Song trong bộ nữ trang, đến mức mắt cũng dại đi.
Mãi một lúc lâu, Đoạn Dật Hiên mới hồi thần, mặt đầy ý cười nhìn Tần Vô Song, rồi quay sang hỏi Mục Phỉ: "Văn, Văn Trạm, vị này… chẳng lẽ là… Trịnh huynh?"
Mục Phỉ nhíu mày, không đáp lời.
Tần Vô Song mỉm cười, cúi mình hành lễ với cả hai, nói: "Hai vị thiếu gia, ta chính là Tần Vô Song, vị hôn thê của Mục Phỉ."
Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh nghe vậy, lập tức trợn mắt há mồm, nhìn nhau không nói nên lời.
Mục Phỉ bước một bước, chắn ngang giữa Tần Vô Song và hai người kia, che chắn nàng kín kẽ, nói: "Gia bây giờ còn chưa muốn về nhà. Cô về trước đi, đợi khi nào gia chơi đủ thì tự khắc sẽ quay về."
Tần Vô Song đáp: "Không được, hôm nay huynh nhất định phải về. Trong nhà đã mời tiên sinh đến dạy học cho huynh rồi."
Mục Phỉ trừng to mắt, gân xanh trên trán giật giật, nghiến răng thấp giọng nói: "Tần Vô Song, cô thật sự làm nghiêm với tiểu gia đấy à!"
Tần Vô Song gật đầu, đáp: "Ta nói rồi, ta là nghiêm túc."
Ánh mắt hai người giằng co, không ai chịu nhượng bộ.
Đoạn Dật Hiên huých vai Tạ Mậu Khuynh, ra hiệu bằng ánh mắt "Huynh mau đi hòa giải đi". Tạ Mậu Khuynh nắm lấy cây quạt xếp, co rúm người lắc đầu lia lịa. Đoạn Dật Hiên đành cười gượng, bước lên một bước nhỏ, khuyên: "Ta nói này hai vị…"
"Câm miệng!"
"Câm miệng!"
Tần Vô Song và Mục Phỉ đồng thanh quát, rồi tiếp tục trừng mắt nhìn nhau.
Đoạn Dật Hiên lập tức ngậm miệng, rút lui về chỗ cũ.
Đúng lúc này, trên lôi đài tầng dưới, Ngọc Quan Sách lại thắng thêm một trận, toàn bộ võ quán lập tức náo nhiệt, tiếng hò reo vang dội.
Mục Phỉ liếc nhìn Ngọc Quan Sách đang đứng vững vàng giữa lôi đài, chờ đợi đối thủ tiếp theo. Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ, liền quay sang Tần Vô Song nói: "Cô muốn gia về nhà?"
"Quả nhiên cô là người thông minh." Mục Phỉ cười gian, hơi nghiêng đầu chỉ về phía Ngọc Quan Sách trên lôi đài phía dưới. "Nhìn thấy nàng ấy không? Nếu cô đánh bại được nàng ấy, hôm nay ta sẽ theo cô về nhà."
Tần Vô Song nghe xong vẫn không tỏ vẻ gì, nhưng Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh lại biến sắc. Đoạn Dật Hiên huých nhẹ Mục Phỉ, nhỏ giọng nhắc: "Văn Trạm, huynh điên rồi à? Bên dưới chính là Ngọc Quan Sách! Ngọc Quan Sách đấy! Nữ đấu sĩ vô địch,trăm trận chưa từng thua, huynh bảo nàng ấy đi… chẳng phải là tự tìm chết sao."
Tạ Mậu Khuynh đứng bên cạnh gật đầu lia lịa đồng tình.
Mục Phỉ không thèm để ý tới họ, chỉ nhìn Tần Vô Song hỏi: "Thế nào? Đánh cược không?"
Tần Vô Song liếc nhìn Ngọc Quan Sách. Nàng ta búi tóc với cây trâm đỏ, thân trên mặc chiếc áo tay lục bằng gấm đỏ, để lộ bả vai, cổ và eo săn chắc do thường xuyên đấu vật. Trên cánh tay phải lộ ra hình xăm một dây cây ăn thịt người với bông hoa nhe răng trông vô cùng dữ tợn.
"Chỉ cần đánh bại nàng ta, huynh sẽ theo ta về nhà?" Tần Vô Song thu lại ánh mắt, nhìn thẳng vào Mục Phỉ, nghiêm túc hỏi.
Nụ cười trên mặt Mục Phỉ thoáng cứng lại. Trong lòng hắn nghĩ, nữ đấu sĩ kia ăn mặc hở hang, phô bày thân thể trước mặt mọi người, hoàn toàn không phù hợp với gia giáo và thân phận của Tần Vô Song – một đại gia khuê tú. Hắn chắc chắn nàng sẽ không bước lên lôi đài để đấu vật như nữ đấu sĩ kia. Như vậy, Tần Vô Song không còn lý do gì để ép hắn quay về.
Ai ngờ, nhìn dáng vẻ của Tần Vô Song, nàng thật sự có ý định bước xuống lôi đài. Trong lòng hắn bỗng nhiên rối bời, nửa đùa nửa thật nói: "Ta phải nhắc nhở cô, một khi đã lên lôi đài, thắng hay thua đều là mất mặt của cô, không phải của ta."
Tần Vô Song cười lạnh một tiếng, bước tới gần lan can, cúi đầu nhìn xuống lôi đài.
Ngay sau đó, nàng không nói một lời, đập mạnh vào lan can, tung người lên không, xoay tròn một cách đẹp mắt, từ trên tầng hai nhảy thẳng xuống lôi đài.
Toàn võ đài lập tức im phăng phắc.
Mục Phỉ, Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh vội chạy tới lan can, bám chặt tay vào lan can, trố mắt nhìn xuống lôi đài như ba con ngỗng ngơ ngác.
Ngọc Quan Sách nhìn Tần Vô Song từ trên trời đáp xuống, bắt đầu quan sát nàng từ đầu tới chân.
Đoạn Dật Hiên lắp bắp: "Văn, Văn Trạm, huynh, huynh chắc chứ, nàng, nàng thật sự là Tần Vô Song mà ngày thường huynh thường trêu chọc sao?"
Mục Phỉ nuốt một ngụm nước bọt, mím môi, một lúc lâu mới nói: "…Là nàng."
Trên lôi đài, Ngọc Quan Sách hỏi: "Sao cô không thay y phục?"
Tần Vô Song đáp: "Ta không phải nữ đấu sĩ."
Ngọc Quan Sách hỏi tiếp: "Vậy cô lên lôi đài làm gì?"
Tần Vô Song đáp: "Ta đánh cược với người, cần đánh bại cô."
Ngọc Quan Sách nghe vậy thì sửng sốt, sau đó cười lạnh: "Chỉ bằng cô?"
Tần Vô Song cười đáp: "Chỉ bằng ta."
Ngọc Quan Sách bị chọc giận, người điều phối bên cạnh thấy vậy, liền đứng giữa hai người giơ tay hô lớn: "Bắt đầu!" Sau đó nhanh chóng lùi về vị trí an toàn.
Lúc đầu, cả hai đều không nhúc nhích. Sau một hồi giằng co, Ngọc Quan Sách lập tức hạ thấp trọng tâm, đẩy hông và gối, đưa tay xuống dùng thế “Thái Sơn áp đỉnh” với toàn bộ sức mạnh, nhằm đè lên vai Tần Vô Song.
Chiêu này ai trong khán đài cũng hiểu được, Ngọc Quan Sách đã dùng toàn lực, định khóa chặt Tần Vô Song trong một đòn. Nếu Tần Vô Song bị khóa, với vóc dáng và sức lực của nàng, chắc chắn sẽ bị ép quỳ xuống lôi đài, không còn khả năng phản công.
Mục Phỉ trên tầng hai, tim lập tức thắt lại, tay nắm chặt vào lan can suýt bóp nát cả thanh gỗ.
Đoạn Dật Hiên lo lắng đến mức giậm chân liên hồi: "Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi…"
Tần Vô Song nhìn Ngọc Quan Sách lao đến, nàng chỉ lùi lại hai bước, mượn lực của đối phương để hóa giải thế áp. Thừa lúc Ngọc Quan Sách lao xuống, nàng tiến lên nhanh như chớp, điểm hai huyệt trên vai và gáy của Ngọc Quan Sách, ép nàng ta xuống.
Ngọc Quan Sách lập tức toàn thân mềm nhũn, sức lực tiêu tan, ngay cả chiêu ôm ngược để phản công cũng không thể thực hiện, đành chịu bị Tần Vô Song áp chế.
Sau đó, Tần Vô Song nâng đầu gối trái chặn vai Ngọc Quan Sách, đồng thời dùng khuỷu tay phải, tung một đòn bảy phần lực vào huyệt đại chùy, khiến Ngọc Quan Sách ngã gục xuống đất, bất tỉnh.
Toàn võ đài lặng như tờ.
Người điều phối ngơ ngác nhìn Tần Vô Song, rồi nhìn sang Ngọc Quan Sách đang bất tỉnh, không biết phải tuyên bố thế nào. Xét kỹ, chiêu thức của Tần Vô Song không phải là chiêu đấu vật truyền thống, nhưng nàng thực sự chỉ dùng hai chiêu đã hạ gục Ngọc Quan Sách.
Thấy người điều phối còn đang ngẩn ngơ, Tần Vô Song liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt sắc bén khiến hắn giật mình run rẩy, vội vàng bước lên tuyên bố: "Ta tuyên bố, cô nương này chiến thắng!"
Khắp nơi bỗng vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Đoạn Dật Hiên lại hỏi Mục Phỉ một lần nữa: “Văn, Văn Trạm, huynh chắc chứ? Nàng ấy thật sự là Tần Vô Song, người mà huynh thường hay bỡn cợt đó sao?”
Mục Phỉ: “……”
Tần Vô Song khẽ điểm mũi chân, nhẹ nhàng nhảy lên lầu hai. Động tác bất ngờ ấy khiến Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh giật mình lùi lại hai bước. Ánh mắt cả hai nhìn nàng lúc này không chỉ là kinh ngạc mà còn có phần sợ hãi xen lẫn lo lắng cho Mục Phỉ.
Tần Vô Song vừa phủi bụi trên vạt áo, vừa nói với Mục Phỉ: “Đi thôi.”
Mục Phỉ thua mất mặt trước các huynh đệ, sắc mặt lúng túng, cố chấp đáp: “Hừ! Cô nói muốn gia đi, gia liền đi sao?”
Tần Vô Song quay đầu, lườm lạnh một cái.
Mục Phỉ sợ tới mức đưa tay che ngực, lùi lại một bước lớn, gấp gáp hỏi: “Cô, cô muốn làm gì?”
Tần Vô Song cười lạnh: “Là huynh rốt cuộc muốn làm gì đây?”
Mục Phỉ đảo mắt nhanh như chớp, cố tìm lý do, sau cùng bĩu môi, lớn tiếng nói: “Cô, cô làm ta thua bạc, ta không về đâu!”
Tần Vô Song không nói nhiều, quay sang sai người hầu đi cùng: “Đi gọi chủ quán tới đây.”
Chẳng bao lâu, chủ quán sòng bạc đã có mặt, nịnh nọt cúi đầu trước Mục Phỉ: “Mục tiểu gia, ngài gọi ta?”
Mục Phỉ nhếch cằm hất về phía Tần Vô Song, khó chịu đáp: “Không phải gia, là nàng ấy gọi ngươi đấy.”
Chủ quán quay lại nhìn, chỉ thấy một mỹ nhân yêu kiều, kiều diễm như hoa, nhất thời ngẩn người: “Vị này là…?”
Mục Phỉ cau mày, giọng đầy thiếu kiên nhẫn: “Nàng ấy là vị hôn thê của gia.” Sau đó quay sang Tần Vô Song, lại hừ một tiếng, tiếp lời, “Nhưng gia nói trước, dù cô có trả bạc thay gia, gia cũng không nể mặt đâu!”
Tần Vô Song hỏi chủ quán: “Hôm nay Mục tiểu gia thua bao nhiêu bạc?”
Chủ quán vội lấy một tờ giấy ghi nợ ra, cung kính đáp: “Tổng cộng là mười sáu ngàn tám trăm lượng, đây là phiếu ghi nợ.”
Tần Vô Song nhận lấy tờ phiếu, lướt mắt qua một lượt rồi trả lại cho chủ quán, lạnh nhạt nói: “Kể từ hôm nay, bạc mà Mục thiếu gia thua ở quý quán, Mục gia không nhận, một đồng cũng không trả. Toàn bộ đều do hắn tự mình gánh vác.”
Lời vừa dứt, cả phòng liền chết lặng.
Mục Phỉ phản ứng đầu tiên, chỉ vào mặt Tần Vô Song, giậm chân quát: “Tần Vô Song, cô có ý gì đây?”
Tần Vô Song cười lạnh: “Ý của ta rất rõ ràng: từ hôm nay trở đi, bất kể huynh tiêu pha ở sòng bạc, thanh lâu, tửu lầu hay những nơi lầu xanh kỹ viện, Mục gia sẽ không nhận bất kỳ khoản nào. Huynh tự lo đi.”
Mục Phỉ mắt trừng to, hai tay chống hông, vỗ ngực hét lớn: “Cô nghĩ cô là ai? Cô nói không nhận là không nhận à? Đừng quên, gia mới là thiếu gia của Mục gia!”
Tần Vô Song không đáp, chỉ nhẹ nhàng gọi: “Mục nhị thúc.”
Mục Hoài Giang từ góc khuất bước ra. Vừa thấy ông, Mục Phỉ lập tức hốt hoảng, kéo lấy tay áo ông, gấp gáp hỏi: “Nhị thúc, sao thúc cũng tới đây?”
Mục Hoài Giang bất đắc dĩ thở dài: “A Phỉ à, nhị thúc là nhận lệnh mà đến.”
Nhận lệnh? …Lời này đủ để rõ ràng, trong Mục gia, người có thể khiến nhị thúc nghe lệnh chỉ có một, đó là tổ mẫu.
Tựa như có một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu, toàn thân Mục Phỉ run rẩy, giọng khẽ run hỏi: “Vậy… ý thúc là… những gì nàng ta nói… đều là thật?”
Mục Hoài Giang trầm giọng khuyên nhủ: “Là thật. Nhị thúc khuyên con, tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời một chút.”
Mục Phỉ giậm chân nhảy dựng lên, tức đến nỗi mặt đỏ tía tai: “Nghe lời nàng ta? …Hừ! Không bao giờ!”
Tần Vô Song thấy thế, biết rõ tính cách Mục Phỉ không thấy quan tài không đổ lệ, liền nói với Mục Hoài Giang: “Chúng ta đi thôi.” Nàng dứt lời, chẳng chút do dự mà quay lưng bước đi.
Mục Phỉ thấy nàng nói đi là đi, cơn giận càng bốc lên, lớn tiếng gọi theo: “Tần Vô Song, cô đừng đi! Trước tiên trả tiền đã chứ…”
Chủ quán ngay lập tức túm lấy tay áo Mục Phỉ, cười tươi như hoa: “Mục tiểu gia, ngài vẫn nên thanh toán khoản bạc trước mắt này đã.”
Nhìn bộ dáng chủ quán đầy vẻ hám lợi, Mục Phỉ không kiên nhẫn đáp: “Đợi hai hôm nữa, gia sẽ bảo người mang bạc tới.”
Chủ quán vẫn cười nhưng ánh mắt sắc như dao: “Mục quản gia đã nói rõ, sau này mọi khoản bạc của Mục tiểu gia ông ấy đều không nhận. Vậy nên, ngài vẫn nên trả ngay bây giờ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)