Mục Phỉ đành phải liếc mắt nhìn sang hai người vẫn còn đứng ngẩn ngơ bên cạnh là Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh, nói: “Hai người cho ta mượn chút bạc để tạm thanh toán nợ này đã, rồi ta sẽ trả lại.
Đoạn Dật Hiên bừng tỉnh, mỉm cười bước đến, vỗ vai Mục Phỉ an ủi:
“Chúng ta là huynh đệ tốt, yên tâm, món nợ của quán này để ta lo liệu.”
Chủ quán liền buông tay, trao phiếu ghi nợ cho Đoạn Dật Hiên.
Mục Phỉ nhìn theo bóng lưng Tần Vô Song khuất dần, tay xoa xoa, nghiến răng nghiến lợi hùng hổ nói: “Tần Vô Song! Để xem ta về phủ sẽ khiến cô phải trả giá ra sao!”
Cáo từ với hai người họ, Mục Phỉ vụt chạy theo, nhìn thấy Tần Vô Song đang định lên xe ngựa, vội bước tới, giữ lấy cánh tay nàng: “Tần Vô Song! Cô đứng lại cho ta!”
Tần Vô Song quay đầu, ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn hắn, không nói lời nào.
Mục Phỉ gằn giọng hỏi: “Ta hỏi cô, vì sao cô lại có quyền can thiệp việc của ta?:
Tần Vô Song thẳng thắn đáp: “Vì ta là thiếu phu nhân tương lai của phủ Mục gia.”
Mục Phỉ cười như nghe chuyện đùa lớn trên đời, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Ha! Cô không có liêm sỉ à? Cô thật tin mình là thiếu phu nhân tương lai sao? Ta và cô đều biết, hôn ước của hai ta là giả, cô có tin là, ta sẽ lập tức hủy bỏ hôn ước với cô không!
Tần Vô Song cười nhạt, ánh mắt không vui: “Muốn hủy? Được thôi, huynh hãy đi nói với thái hậu mà xem.
Nói rồi, nàng giật tay Mục Phỉ ra, ung dung lên xe, bỏ đi trong gió.
Nhìn theo bóng xe ngựa khuất dần, Mục Phỉ sững sờ, bỗng cảm thấy như đưa sói vào nhà.
Về đến phủ, hắn vội đến phòng Nghê thị, ngồi trong lòng bà mà than thở: “Mẫu thân ơi, cứu con với, Tần Vô Song kia sắp ép con đến chết rồi!
Nghê thị vội an ủi: “Con à, con hãy bình tĩnh mẫu thân biết khó cho con, thôi thì con nghe theo lời Tần Vô Song, ngoan ngoãn học mấy ngày đi…
Mục Phỉ bật dậy, nhìn Nghê thị không tin nổi, trách móc: “Giờ đến cả mẫu thân cũng đứng về phe nàng ta? Cùng nhau ép con sao!
Nghê thị vội thanh minh: “ Mẫu thân làm sao lại cùng phe với nàng ta được? Mẫu thân mãi đứng về phía con, yên tâm, mẫu thân sẽ đi tìm Tần Vô Song nói chuyện rõ ràng.
Nói rồi, bà quả thật dẫn người đến tìm Tần Vô Song phân giải.
Tần Vô Song đang ngồi trong phòng xem sách, bỗng có người vào báo: “Phu nhân tới rồi.”
Nàng gấp sách, đứng lên ra cửa nghênh đón.
Nghê thị vừa nhìn thấy Tần Vô Song, liền vui vẻ gọi: “Vô Song à!”
“Phu nhân đến rồi, mời vào.” Tần Vô Song mời Nghê thị ngồi xuống, dâng trà, ngồi bên dưới hỏi: “Phu nhân đến có việc gì?”
Nghê thị ngập ngừng một chút, rồi thẳng thắn nói: “Không có gì lớn đâu, chỉ là chuyện đọc sách của Phỉ Nhi… Có thể kéo dài thêm một chút thời gian được không? Hiện tại Phỉ Nhi rất chống đối việc học, e rằng nếu ép quá sẽ khiến nó tái phát bệnh.
Tần Vô Song nghiêm mặt đáp: “Phu nhân có nghe câu tục ngữ chưa? “Ngày mai rồi lại ngày mai, ngày mai vô số kể, ta sống chờ ngày mai, bao việc lỡ làng rồi.” Nếu chỉ biết trì hoãn, có lẽ thiếu gigia sẽ chẳng bao giờ chăm chỉ học hành. Hơn nữa, năm sau là kỳ thi hương rồi, nếu bây giờ chịu học vẫn còn kịp thi. Thiếu gia tuổi cũng không trẻ nữa, cứ kéo dài thế này, e rằng đến tuổi trưởng thành vẫn chưa thể đỗ đạt.”
Lời nói thuyết phục khiến Nghê thị im lặng không đáp lại được.
Tần Vô Song giả vờ trầm ngâm nói tiếp: “Phu nhân nếu thấy ta ép quá, có thể giao cho phu nhân giữ lệnh bài và nhẫn ngọc này, để phu nhân giám sát thiếu gia học hành.
Nghê thị nghe vậy, biết mình không đủ sức gánh vác việc này, hơn nữa nếu để lỡ truyền đến tai lão thái quân, nói không chừng lại bị giáo huấn một trận, nên vội vã lắc đầu cười gượng: “Không, không cần đâu, con nói đúng, đúng là nên ép Phỉ Nhi học hành.:
Nghê thị về nhà lại khuyên bảo Mục Phỉ, hắn nghe vậy liền than khóc thảm thiết.
Tới đêm, hắn lại bực tức rời phủ.
Lần này, dù hắn tới hoa lâu, tửu lâu, khách điếm, cũng đều yêu cầu phải trả hết bạc đã ghi nợ mới cho vào, mà hắn không còn một xu dính túi, đành phải đứng ngoài chịu cảnh bị mọi nơi từ chối.
Hắn đành sai An Bình về phủ lấy bạc, còn mình một mình lang thang ngoài phố.
Trời dần u ám, gió mưa rát mặt, xem ra trời sắp đổ mưa, hắn định tìm chỗ trú thì nghe có người gọi: “Mục gia?
Quay đầu lại, thấy ông chủ của sòng bạc Hưng Thịnh cùng đám hạ nhân cười tươi tiến lại.
Mục Phỉ nhướn mày hỏi: “Hóa ra là ông chủ Giang, tìm gia có việc gì?:
Ông chủ Giang cười nói: “Là thế này, Mục gia, bạc nợ tháng này ở Hưng Thịnh ta tới hạn phải trả rồi.
Mục Phỉ cau mày: “Vẫn như mọi khi, mang giấy nợ đến phủ tìm quản gia thanh toán thôi. Nhưng mà chưa tới cuối tháng mà?
Ông chủ Giang nói: “Ta đã mang giấy nợ tới gặp Mục nhị gia rồi, nhị gia nói từ nay về sau, mọi khoản nợ của Mục gia, phủ không nhận, nên ta mới phải đến gặp trực tiếp ngài để giải quyết.”
Mục Phỉ trong lòng run lên một cái, không ngờ ngay cả nhị thúc cũng lạnh lùng như vậy, vừa tức vừa lo, bề ngoài cố tỏ ra bình thản nói:
" Hiện tại ta không có bạc, đợi đến cuối tháng rồi tính.
Ông chủ Giang cau mày: “Thế không được, đã trả hết nợ ở quán đấu vật rồi, quán ta cũng phải thanh toán.”
Mục Phỉ nổi giận: “Ta nói này ông chủ Giang, sau này còn muốn làm ăn với ta không?”
Ông chủ Giang đáp: “Mục nhị gia nói rồi, Mục gia phải chăm học thi cử, có lẽ sau này cũng chẳng còn đến quán ta nữa, nên tốt nhất hãy trả nợ sòng phẳng.”
Mục Phỉ giận dữ đập tay lên quát: “Ta giờ biết lấy đâu ra bạc mà trả?:
Ông chủ Giang cười nhạt: “Nếu ngài không có, thì mời theo chúng ta về, sẽ được ăn uống chu đáo, tin chắc phủ Mục sẽ gửi người đến chuộc ngài”
Những chủ sòng bạc này toàn người độc ác, hắn từng thấy những con bạc nợ nần tới mức bị đối xử ra sao.
Giờ họ đổi mặt quay lưng, không biết sẽ xử lý hắn thế nào, trong lòng lo sợ run rẩy, liền cố làm ra vẻ hung dữ hét lớn: Họ giang kia, ông gan thật, dám đụng đến ta!”
Ông chủ Giang dù sao cũng không dám thật sự động đến Mục Phỉ, bởi thân phận hắn như vậy, nên chỉ đành cười nói: “Mục gia, nói vậy là sao……”
Lời chưa dứt, bỗng trước mắt bóng người lóe qua, Mục Phỉ liền phóng chân chạy mất dạng.
Ông chủ giang vừa phản ứng lại lập tức quát lớn bảo đám người: “Đuổi theo cho ta!”
Mục Phỉ băng qua những con phố đông đúc, lẩn trốn trong từng ngõ hẻm, lách né từng chỗ, mà đằng sau vẫn có hàng đoàn người không buông tha.
Khó nhọc lắm mới cắt đuôi được đám theo đuổi, bỗng nghe trên trời vang một tiếng sấm rền, điện chớp lóa mắt, mưa lớn trút xuống như thác đổ.
Mục Phỉ không kịp tránh, người và y phục ướt sũng, ngoảnh nhìn quanh, thấy bên hẻm trái có một cái chòi nhỏ bừa bộn bẩn thỉu, ít ai để ý, hắn liền cúi mình chui vào ẩn náu.
Chờ đám người đuổi theo đi xa, hắn thở phào, lại ngửi thấy mùi lạ lắm, hôi hám tanh tưởi.
Vội lấy tay bịt mũi định đứng dậy, bỗng bên tai nghe tiếng thở hổn hển, một luồng hơi nóng phả vào mặt, Mục Phỉ giật mình, kinh hãi đứng yên không dám động.
Lòng nghĩ: “Phải chăng là ma?”
Hắn run rẩy ngoảnh đầu lại, đúng lúc chạm mặt một con chó đen to lớn, nanh nhọn, răng nanh lòi ra, thèm thuồng liếm môi.
“ Á! ”
Tiếng kêu thất thanh vang lên dữ dội, lại có tiếng chó tru dội khắp phố khuya, Mục Phỉ vừa chạy vừa gào thét lên trời: “Tần Vô Song! Tiểu gia thề không đội trời chung với cô!
Từ khi Tần Vô Song trở về từ cửa hiệu chính, Quan Thần Y đã thay mặt chữa trị bệnh hoa liễu cho Chu chưởng quỹ.
Chu chưởng quỹ ban đầu không yên tâm, ngần ngại không muốn để ai biết, sợ Quan Thần Y tiết lộ bí mật, vì nếu phu nhân ông ta biết chuyện sẽ khổ đủ đường. Mãi đến khi Quan Thần Y giải thích rằng mình là người được bà chủ giao phó đến, không liên quan chuyện khác, Chu chưởng quỹ mới yên tâm cho phép chữa bệnh.
Sau vài ngày, bệnh tình cải thiện rõ rệt, vết loét không còn rỉ nước, ngứa cũng giảm, ông ta mới thật lòng tin tưởng y thuật của Quan Thần Y.
Chu chưởng quỹ nghe vậy rất hả hê, nhưng nghĩ lại, quyết định đem danh sách thượng phương và giá cả ra, để Tần Vô Song cử người theo dõi bổ sung. Bởi lẽ ông ta quen biết các thương nhân thuốc đã hơn mười năm, đoán chắc Tần Vô Song không thể một tháng giành hết các nhà cung cấp về mình được.
Danh sách này chính là sinh mệnh của hiệu thuốc, bởi nó là những nơi cung ứng dược liệu.
Ban đầu Tần Vô Song giả vờ từ chối, nói năng khiêm tốn e sợ làm hỏng việc, khiến Chu chưởng quỹ gần như muốn quỳ lạy. Cuối cùng Tần Vô Song miễn cưỡng nhận lấy.
Nhưng Chu chưởng quỹ không ngờ rằng, ông ta lần này nằm xuống không phải một tháng mà là nửa năm trời, chỉ nửa năm sau, hiệu thuốc Tần gia đã nằm trong tay Tần Vô Song.
Sau khi nắm giữ nguồn cung thuốc, Tần Vô Song bắt đầu điều tra ráo riết: nhà nào thật, nhà nào giả, giá nào rẻ, giá nào đắt, giá mặt ngoài báo cho hiệu thuốc Tần ra sao, báo giá thật cho Chu chưởng quỹ thế nào...
Bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng, chẳng còn thời gian đoái hoài đến Mục Phỉ đã mấy ngày chưa về.
Cho đến khi Nghê thị đến trách móc nàng quá nghiêm khắc, bỏ mặc Mục Phỉ ngoài đường, bà phải gọi An Hỷ hỏi tin tức Mục Phỉ, mới hay hắn đang ở phủ Trung Cần Bá, Đoạn gia.
Mục Phỉ ngồi xếp bằng, vắt chân lên ghế gỗ, dưới đất một mỹ nữ hầu đầu gục xuống, sau lưng là một mỹ nữ khác thõng vai, tay cầm bình rót rượu lên bàn, tay kia đưa chén đến môi nàng nhấp từng ngụm, nét mặt mê say nhìn đoàn vũ cơ diện y sắc màu biểu diễn điệu vũ cầu vồng mới tập.
Đoạn Dật Hiên ngồi đối diện trông thấy, ngăn vũ cơ lại:
“Văn Trạm, ta nói phong hàn huynh chưa khỏi hẳn, lại uống rượu, lo là sau lại nặng thêm.
Mục Phỉ lắc chén rượu, hơi say nói: “Không sao, uống rượu trừ khí lạnh, không ra ngoài hít thở khí trời, tiểu gia ta sắp ngột thở rồi.
Nói chưa dứt, có hạ nhân tới báo: “Thiếu gia, bên ngoài có người đến thăm.
Đoạn Dật Hiên hỏi: “Là aai?”
Hạ nhân đáp: “Là ba tiểu thư.:
Đoạn Dật Hiên cau mày, nghĩ bụng là ba tiểu thư nào mà lại tới đây tìm mình, thì bên Mục Phỉ đứng lên, lo lắng hỏi: “Họ trông thế nào?:
vũ cơ nghe thấy, đều ngừng lại.
Hạ nhân đáp: “Ba người đều trông rất xinh đẹp, đúng rồi, đẹp nhất là vị tiểu thư họ Tần, còn nói là người của phủ Định Viễn Hầu.”
Mục Phỉ lập tức như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ, chẳng dám động đậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)