Nàng nắm lấy tay Tiết Tĩnh Thư, khẽ thở dài nói:
“Tỷ tỷ, nơi này là hoàng cung, đêm tối trăng mờ, nam nữ ở riêng, nếu bị kẻ tâm địa bắt gặp thì chỉ sợ sẽ tổn hại đến thanh danh của tỷ.”
Hiện tại, điều nàng có thể làm, chính là cố hết sức ngăn cản Tiết Tĩnh Thư yêu Tư Chiêu. Nếu có thể, tốt nhất là khiến Tiết Tĩnh Thư không lấy hắn, như vậy, nàng sẽ không phải chịu kết cục bi thảm “một xác hai mạng” nữa.
Tiết Tĩnh Thư vội đưa tay lên ngực, vẻ mặt đầy lo lắng nói:
“Là tỷ hồ đồ rồi, suýt nữa quên mất lễ giáo, may mà muội phản ứng nhanh, chúng ta mau đi thôi.”
Hai người đến Cảnh Phúc Cung thì yến tiệc đã bắt đầu, hai người cũng trở về chỗ ngồi của mình.
Có lẽ là vì Mục lão thái quân tuổi tác đã cao, đến giữa buổi yến thì chứng đau đầu tái phát, Tần Vô Song cùng Nghê thị vội đưa lão thái quân rời cung hồi phủ, chỉ để lại Mục Phỉ ở lại trong cung xã giao.
Sau khi về phủ, Tần Vô Song đích thân hầu hạ Mục lão thái quân nằm nghỉ, lại giúp bà xoa bóp giảm đau đầu, hiệu quả rất tốt, lão thái quân vui vẻ vô cùng, không ngớt lời khen ngợi nàng. Đợi mọi việc xong xuôi, Tần Vô Song cùng Nhụy Châu, Bán Hạ mới trở về viện, người cũng đã mệt mỏi rã rời.
Lại thấy trong phòng phía tây, Văn Hương ngang nhiên tựa bên bàn, một chân gác lên, vừa cắn hạt dưa vừa nhổ vỏ khắp đất.
Thấy họ bước vào, ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm nhìn, càng không đứng dậy, cứ thế ngồi nghiêng trên ghế mà tiếp tục cắn hạt dưa.
Nhụy Châu thấy vậy, tiến lên giận dữ quát: “Văn Hương, ngươi không thấy tiểu tiểu thư đã về rồi sao?”
Văn Hương nhổ vỏ hạt dưa, thản nhiên nói: “Thấy rồi mà.”
Nhụy Châu tức đến mức mày liễu dựng ngược: “Thấy rồi mà không đứng lên hầu hạ, cứ ngồi đó như là chủ nhân vậy.”
Bán Hạ thấy tình hình, liếc nhìn Tần Vô Song, thấy nàng sắc mặt không vui cũng chẳng giận, không biết đang nghĩ gì, bèn vội tiến lên hoà giải: “Hai người đừng cãi nhau nữa, chủ tử đã mệt cả ngày, nên hầu hạ nghỉ ngơi mới phải.”
Văn Hương cười nhạt: “Chủ tử gì chứ? Chủ tử của Văn Hương chỉ có một mình thiếu gia mà thôi, ngoài thiếu gia ra, ai Văn Hương cũng không hầu hạ.”
Nhụy Châu tức đến mức mặt mũi xanh lét, muốn nói lại, lại bị Bán Hạ kéo lại, chỉ nghe nàng nhẹ giọng khuyên Văn Hương: “Ngươi bớt lời đi một chút, rốt cuộc là ai chọc ngươi không vui… Không muốn hầu cũng đừng ở đây gây loạn, mau lui xuống đi.”
Văn Hương vứt một nắm hạt dưa lên bàn, bắn tung toé khắp nơi, rồi đứng dậy vỗ tay, khinh miệt liếc nhìn Tần Vô Song đang đứng ngoài cửa, lầm bầm: “Chưa làm phượng hoàng mà đã ra vẻ chủ nhân, thân phận cũng chả khác gì ta, cầm lấy mấy cái lệnh bài mà tưởng thật, cho rằng có thể điều khiển cả Mục gia, nực cười.”
Bán Hạ nghe vậy, sốt ruột đến mức dậm chân, vội khuyên: “Ngươi đừng nói nữa.”
Nhưng Văn Hương nào chịu nghe, thấy Tần Vô Song im lặng thì càng được nước lấn tới, khinh miệt nói: “Sợ gì? Cô ta còn thật sự dám làm gì ta chắc? Ta đây đã từng cùng thiếu gia chung phòng, nếu sau này mang thai, không biết ai sẽ là kẻ phải cúi đầu đâu.”
Tần Vô Song đột nhiên cười lạnh một tiếng, chỉ khẽ quát: “Gọi đám đầy tớ vào đây!”
Tức thì có người ra gọi mấy đầy tớ ngoài cổng vào, bọn họ được lệnh thì ùn ùn kéo vào, đứng chắp tay kính cẩn.
Tần Vô Song mặt cười mà lòng không cười nhìn Văn Hương, tuyên bố: “Văn Hương vô lễ hỗn xược, dụ dỗ chủ nhân, lôi ra đánh ba mươi trượng, rồi đuổi khỏi phủ.”
Đám đầy tớ nghe xong, kinh hãi đến trợn mắt há mồm, ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời chẳng ai dám động, ai mà không biết Văn Hương là đại nha hoàn bên cạnh thiếu gia, đâu dễ đắc tội. Huống hồ ba mươi trượng đánh vào thân thể nữ nhi mềm yếu, e là mất mạng.
Văn Hương nghe vậy, trong lòng hoảng sợ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, cổ họng cứng ngắc quát: “Ta xem ai dám động vào ta!”
Tần Vô Song chẳng buồn quay đầu lại, nói: “Sao? Hay là lệnh bài trong tay ta không có hiệu lực, cần các ngươi theo ta đến hỏi ý lão thái quân?”
Đám đầy tớ vừa nghe, sợ đến mức run rẩy, không dám không động, vài người vội tiến lên, lúng túng kéo lấy Văn Hương.
Văn Hương vùng vẫy mắng chửi, bọn họ chỉ còn cách vừa kéo vừa lôi, đưa cô ta ra ngoài, ép ngồi lên ghế dài ở cổng, giơ trượng đánh.
Từng đòn đánh vào da thịt, lúc này Văn Hương mới bừng tỉnh, kêu khóc thảm thiết: “Nô tỳ biết sai rồi, không nên ăn nói hỗn hào, xin thiếu phu nhân tha mạng… a… tha mạng…”
Nhụy Chu nghe vậy thì hả giận vô cùng, lấy giẻ lau sạch ghế bàn, đỡ Tần Vô Song ngồi xuống, rồi rót một chén trà.
Bán Hạ, Thanh Phương cúi đầu đứng một bên, không dám thở mạnh.
“Bán Hạ.”
Tần Vô Song nghe tiếng khóc thảm thiết bên ngoài, trầm ngâm: “Khác thường ắt có lý do, vậy hẳn là có người xúi giục. Đi hỏi xem, là ai xúi giục, khai ra thì miễn đòn.”
Bán Hạ nghe vậy, vội ra ngoài tra hỏi.
Một lúc sau, trở lại báo: “Văn Hương nói là do Lưu di nương không ưa tiểu tiểu thư mới qua cửa đã được lão thái quân yêu quý, còn giao đại quyền trong phủ cho, nên xúi giục cô ta ra oai, khiến tiểu tiểu thư khó xử.”
Tần Vô Song cười lạnh: “Cô ta lại nghe lời Lưu di nương đến vậy sao?”
Bán Hạ đáp: “Lưu di nương nói với cô ta rằng sau này Mục gia là của thiếu gia, mà cô ta lại là người của thiếu gia, tiểu tiểu thư không dám động đến cô ta. Cô ta liền tin thật, nên hôm nay mới dám gây chuyện để chọc giận tiểu tiểu thư.”
Tần Vô Song đặt chén trà xuống, đứng dậy, vừa đi vào trong phòng vừa nói với Bán Hạ: “Ngừng đánh, nhưng người thì không thể giữ lại. Dặn Mục nhị thúc, cho thêm ít bạc, sắp xếp đưa ra ngoài.”
“…Vâng.”
Lúc Mục Phỉ từ trong cung trở về thì đã là nửa đêm, trên người toàn mùi rượu, được An Bình và An Hỉ kè một trái một phải, loạng choạng bước vào cửa phủ Mục gia.
Bỗng nhiên, một đám nha hoàn và bà vú lao tới, người thì kéo tay, người thì giật áo, người thì khóc lóc gào thét, miệng kêu loạn cả lên: “thiếu gia, không xong rồi.” “Không xong rồi… thiếu gia, chuyện lớn rồi…” “thiếu gia mau cứu Văn Hương tỷ tỷ đi…” “Văn Hương bị Tần tiểu thư đánh rồi…”
Mục Phỉ bị họ làm cho nhức cả đầu, quát lớn: “Gào gì mà gào, nói rõ xem nào!”
Đám nha hoàn lập tức yên lặng. Một bà vú thưa: “Thiếu gia , sau khi Tần tiểu thư trở về từ cung, không biết là đã gặp phải chuyện gì, lại lấy Văn Hương ra làm cớ, nói cô ấy vô lễ hỗn xược, mê hoặc chủ nhân, rồi ra lệnh đánh ba mươi trượng, còn đuổi khỏi phủ, giờ Văn Hương đã bị đầy tớ ném ở ngoài cổng bên, sống chết không rõ…”
Mục Phỉ giật mình một cái, cơn say lập tức bay sạch.
“Tần Vô Song!”
Mục Phỉ chưa vào phòng, tiếng giận đã vang dội. Nha hoàn Nhụy Chu và Bán Hạ vội đứng lên, căng thẳng nhìn ra cửa.
Mục Phỉ vén rèm lên, liền thấy trong phòng phía đông đèn đuốc sáng trưng, Tần Vô Song đang nằm nghiêng trên ghế dưới cửa sổ xem sổ sách. Thấy hắn giận dữ xông vào, nàng cũng chỉ bình thản đặt sổ xuống, nhìn hắn mà không nói gì.
Mục Phỉ nghẹn họng, sa sầm mặt chất vấn nàng: “Là cô sai người đánh Văn Hương?”
Tần Vô Song thản nhiên gật đầu: “Là ta.”
“Cô dựa vào đâu đánh cô ấy?”
Tần Vô Song chậm rãi nói: “Dựa vào việc cô ta vô lễ hỗn xược, dụ dỗ chủ tử.”
Mục Phỉ vung tay tức giận nói: “Phì! Cái cớ tào lao gì vậy, rõ ràng là cô ghen tuông, thấy chướng mắt nên mượn cớ trừ bỏ cô ấy!”
Đã được Mục Phỉ giúp lập sẵn lý do, Tần Vô Song cũng chẳng buồn giải thích, thản nhiên thừa nhận: “Huynh nói đúng, ta chính là thấy cô ta chướng mắt.”
Mục Phỉ vốn tưởng nàng sẽ chối cãi, ai ngờ hắn nói gì nàng cũng nhận, nhất thời khiến hắn nghẹn lời.
Hắn vừa rồi ở cổng bên nhìn thấy Văn Hương mình đầy máu nằm trên đất lạnh, thở thoi thóp, thấy hắn đến liền níu lấy tay hắn mà khóc. Lúc đó hắn vừa lo, vừa đau, vừa giận. Dù sao cũng là người hầu hạ bên cạnh hắn, có sai cũng không thể đánh người gần chết thế kia. Chuyện này cho thấy Tần Vô Song là người tàn nhẫn, đến nha hoàn bên cạnh hắn cũng không tha. Thật uổng cho hắn từng nghĩ nàng là người lương thiện.
Mục Phỉ nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở: “Tần Vô Song, cô đừng quên ba điều giao ước giữa chúng ta!!”
Tần Vô Song nghe xong, từ trên ghế bước xuống, đến trước mặt hắn, bình tĩnh nói: “Từ hôm nay trở đi, ta tuyên bố ba điều giao ước chấm dứt.”
Mục Phỉ nghe vậy, sững sờ hồi lâu, nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi cười nhạt: “Tần Vô Song, cô điên rồi sao? Ai cho cô cái gan đó?”
Tần Vô Song lại ra vẻ ung dung: “Ta không điên. Không chỉ như vậy, từ nay trở đi, ta còn sẽ giám sát huynh học hành, đến khi thi đỗ bảng vàng. Còn về ai cho ta gan này, dĩ nhiên là Thái hậu nương nương.”
“Nói bậy! Cô tổ mẫu của ta sao lại ép ta học hành thi cử chứ.”
“Vậy sao? Vậy cái này là gì?” Tần Vô Song lấy ra chiếc nhẫn ngọc được ban
Mục Phỉ cũng là người hay vào cung, dĩ nhiên quen thuộc chiếc nhẫn trên tay Thái hậu. Thấy nàng lấy ra chiếc nhẫn của Thái hậu, mắt hắn trợn tròn, chỉ tay run rẩy hỏi: “Cô, thái hậu, cái… cái này sao lại ở chỗ cô?”
Tần Vô Song không trả lời, ung dung đeo nhẫn vào ngón cái, rồi hỏi ngược: “Thái hậu nói, thấy chiếc nhẫn này cũng như gặp người, ngay cả huynh cũng phải quỳ xuống bẩm tấu, phải không?”
Mục Phỉ còn chưa kịp phản ứng, nhưng đám đày tớ nha hoàn theo sau hắn, cùng với Nhuỵ Chu và Bán Hạ đã hốt hoảng quỳ rạp xuống đất.
Mục Phỉ thì cứng cổ không quỳ, mặt mày thay đổi đủ loại sắc thái.
Tần Vô Song cố ý đưa nhẫn trước mặt hắn lắc lắc, than nhẹ: “Ta cũng chẳng muốn làm khó huynh, chỉ là thánh ý khó trái, từ nay, ngoài hai nha hoàn hầu hạ sinh hoạt cá nhân, những người còn lại trong phòng huynh đều cho lui hết, chọn hai thư đồng thông minh lanh lợi vào hầu học hành mỗi ngày.”
Nghe vậy, Mục Phỉ trừng mắt nhìn nàng, hậm hực nhổ một tiếng: “Phì! Cô thật sự điên rồi!” Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Tần Vô Song nhìn bóng lưng hắn giận dữ khuất ngoài cửa, thở dài, tự giễu: “Đấy, quả nhiên không thể được.”
Mục Phỉ vừa đi khỏi, bà vú Lữ đã mang người khí thế hùng hổ đến mời Tần Vô Song đến phòng Nghê thị để thẩm vấn.
Tần Vô Song đến nơi thì thấy không chỉ có Nghê thị, mà cả Lưu đi nương cũng có mặt, chỉ không thấy Mục Phỉ, xem ra hắn không hề đứng về phía Nghê thị.
Giữa đêm thế này, không đi ngủ mà lại bày thế ba mặt một lời, hiển nhiên là muốn hỏi tội nàng.
Tần Vô Song hành lễ chào hỏi, Nghê thị cũng không mời nàng ngồi, mặt mày khó coi hỏi: “Nghe nói, cô đã đánh nha đầu Văn Hương?”
Tần Vô Song cúi đầu cung kính đáp: “Bẩm phu nhân, đúng, không chỉ đánh, còn sai Mục nhị thúc đuổi ra ngoài rồi.”
Nghê thị còn chưa kịp nói, bà vú Lữ đã chỉ mặt Tần Vô Song mắng: “Văn Hương là người trong phòng thiếu gia, đã thông phòng rồi, sau này sẽ làm tiểu thiếp. Cô dựa vào đâu nói đánh là đánh, còn đuổi người ra ngoài, cô thật cho rằng mình là thiếu phu nhân Mục gia rồi chắc?”
Tần Vô Song nhìn bà ta, mỉm cười nhạt: “Ý bà vú Lữ là, sau này ta không thể trở thành thiếu phu nhân Mục gia sao?”
Bà ta đảo mắt: “Sau này có thành hay không cũng chưa chắc đâu.”
Tần Vô Song cười nhạt: “Ồ? Vậy việc cưới hỏi của Mục gia, chẳng lẽ lại do một bà vú như bà quyết định sao?”
bà vú Lữ lúc này mới nhận ra mình đã lộng quyền, liền lúng túng: “Ta… ta không có ý đó.”
Lưu di nương bên thì che miệng cười chua chát: “Ồ, người ta nói tiểu tiểu thư mới về nhà phu quân rất lợi hại, hôm nay ta được thấy rồi, đúng là có phong thái của một nữ chủ nhân.”
Nghê thị nghe vậy mặt càng khó coi, nhìn Tần Vô Song lại càng chướng mắt: “Văn Hương vốn là nha hoàn từ phòng ta chuyển sang hầu hạ Phỉ Nhi, cô vô duyên vô cớ đánh người ta gần chết, còn đuổi ra ngoài, như vậy không phải là quá độc ác sao? Người có phẩm hạnh như cô làm sao có thể đảm đương nổi vai trò thiếu phu nhân Mục gia?”
Tần Vô Song nghe xong, hơi cau mày, cúi mắt không nói, nghĩ thầm hiện tại không có ai làm chỗ dựa, e rằng có nói gì cũng vô ích.
Nghê thị thấy nàng im lặng, hỏi tiếp: “Không nói gì tức là thừa nhận?”
Tần Vô Song ngẩng đầu hỏi lại: “Thừa nhận cái gì?”
Nghê thị sững lại, những lời bà ta nói vốn dễ hiểu, vậy mà Tần Vô Song lại hỏi ngược như thế, rõ ràng không coi bà ta ra gì, “Thừa nhận cô đánh Văn Hương đấy.”
Tần Vô Song đáp dứt khoát: “Chuyện này chẳng cần thừa nhận, mọi người đều thấy, đúng là ta ra lệnh đánh Văn Hương.”
bà vú Lữ nghe vậy lập tức ở bên cạnh làm bộ làm tịch, nức nở nói: “Văn Hương xưa nay hầu hạ thiếu gia tận tụy, không dám sơ sót, thế mà bây giờ bị đánh trọng thương, còn bị bỏ mặc ngoài đường lạnh lẽo, phu nhân, xin hãy làm chủ cho Văn Hương.”
bà vú Lữ là người theo Nghê thị về đây, đã ở bên hơn hai mươi năm, Nghê thị vốn dĩ rất nghe lời bà ta, vừa nghe lời than khóc liền đập bàn giận dữ quát: “Tần Vô Song, ngươi biết sai chưa?”
Tần Vô Song cúi đầu đáp: “Vô Song không biết mình sai ở đâu, xin phu nhân chỉ dạy.”
Nghê thị nghe vậy nghĩ kỹ lại, quả thật không tìm ra lý do gì để kết tội Tần Vô Song, dù sao nàng cũng là chủ, Văn Hương là tớ, chủ dạy tớ là lẽ thường.
Đang lúc do dự, nghe Lưu di nương ở bên lặng lẽ châm ngòi: “Tần tiểu thư này thật to gan, ngay cả lời của phu nhân cũng không để vào tai, sau này nếu cưới về thật, e rằng đến cả thiếu gia cũng chẳng để mắt.”
Đúng lúc đó, có người tới báo: “Phu nhân, thiếu gia bỏ đi rồi.”
“Bỏ đi?” Nghê thị hoảng hốt đứng bật dậy hỏi: “Đi đâu?”
Người kia đáp: “Sau khi gặp Tần tiểu thư, hai người dường như cãi nhau, thiếu gia liền tức giận bỏ đi, nghe người phía trước nói là đã ra khỏi phủ rồi.”
Nghe vậy, Nghê thị giận đến run rẩy, chỉ vào mặt Tần Vô Song mà mắng: “Hay lắm, ngươi đúng là lợi hại, đến cả Phỉ Nhi cũng bị ngươi chọc giận bỏ đi, phủ này chẳng lẽ để ngươi làm loạn sao, bà vú Lữ, tát cho ta mười cái để răn đe.”
“Rõ.” bà vú Lữ được lệnh, xắn tay áo, nhổ một bãi nước bọt vào tay, hung hăng xông tới: “Tần tiểu thư, thất lễ nhé.” Dứt lời, giơ tay định tát.
Không ngờ, nửa đường bị Tần Vô Song giơ tay chặn cứng cổ tay: “Chỉ dựa vào bà?!”
bà vú Lữ không ngờ Tần Vô Song lại dám lớn gan chặn tay bà ta ngay trước mặt phu nhân, vừa tức vừa hãi. Muốn rút tay về để tiếp tục đánh, nhưng rút mấy lần cũng không rút nổi, trong lòng kinh hãi con nha đầu này khỏe thật đấy!
Bất ngờ, bà ta đổi giọng, làm ra vẻ đau đớn kêu to: “Ái dà, xương ta, đau quá, phu nhân cứu mạng…”
Nghê thị quả nhiên lo lắng, quát lên: “Tần Vô Song, ngươi muốn tạo phản à?”
Tần Vô Song cười lạnh, bẻ mạnh một cái “rắc” gãy luôn cổ tay bà vú.
“Á á ” Bà ta ôm tay gào khóc như heo bị chọc tiết, ngã lăn ra đất lăn lộn, khiến Nghê thị và Lưu di nương hoảng sợ nhảy dựng khỏi ghế.
Tần Vô Song thản nhiên nhìn bà vú, còn giả bộ ngạc nhiên la lên: “A, bà vú làm sao thế? Chẳng lẽ do đánh ta mạnh tay quá sao?”
Nghê thị nắm tay nha hoàn, sững sờ nhìn nàng, tức đến run rẩy toàn thân: “Tần Vô Song, ngươi, ngươi thật sự muốn tạo phản rồi, người đâu, mau lôi nữ tử độc ác này ra ngoài, đánh ba mươi trượng, rồi bẩm lão thái quân và Tần gia từ hôn!”
Đám nha hoàn trong phòng nghe lệnh, xúm lại muốn bắt Tần Vô Song.
Tần Vô Song nheo mắt lại, vận lực vào tay.
Nghê thị xưa nay đã không ưa nàng, từ sau khi nàng được lệnh bài của lão phu nhân, trong phủ nhiều người nhìn nàng không thuận mắt. Giờ ai nấy đều muốn mượn tay Nghê thị để dạy cho nàng một bài học. Nhưng nàng sao có thể để họ được như ý, thật sự mà động thủ, nàng sẽ không nương tay.
Tác giả có lời muốn nói: Tần Vô Song nhướng mày: Nghe nói hai người đã… động phòng rồi?
Mục Phỉ: Ta không có! Cô ta bịa đặt ấy! Ta vẫn là một thiếu niên trong sáng, không tin thì kiểm tra đi!
Tác giả: Phì!
Bổ sung một câu: Mục Phỉ quả thật vẫn còn trong trắng.
Còn chuyện vì sao tên nhóc nghịch ngợm Mục Phỉ lại không thích đọc sách, về sau sẽ dần dần hé lộ. Sau mỗi công tử bột ăn chơi trác táng luôn là một bóng dáng gia đình không trọn vẹn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)