Mà nữ tử đó thấy mặt Tần Vô Song, cũng ngẩn người một lát, liền mừng rỡ, bước tiến nhanh hơn, nắm lấy tay Tần Vô Song, thì thầm vui mừng rằng: “Chẳng ngờ lại là cô, không nghĩ ta lại gặp được nhau ở nơi này.”
Tần Vô Song lúc ấy nhìn nữ tử đó, đờ đẫn không nói được lời nào. Nữ tử tưởng rằng Tần Vô Song đã quên mình, bèn mỉm cười nhắc nhở:
“Cô quên ta rồi sao? Ta chính là người hôm nọ trên phố bị gian tặc cướp mất túi tiền, cũng chính cô đã giúp ta tìm lại.”
Tần Vô Song chậm rãi lấy lại tinh thần, nuốt nước bọt, mới nói:
“Ta nhớ ra rồi, cô là Tiết tiểu thư, đúng không?”
“Ừ, ta tên là Tiết Tĩnh Thư.”
Quả nhiên là cô, Tiết Tĩnh Thư.
Lời chưa dứt, mấy vị thiếu gia ban nãy vây quanh Tiết Tĩnh Thư đã chạy đến, vây quanh hai người họ nói năng ồn ào: “Tiết tiểu thư, sao bỗng nhiên lại bỏ đi vậy ?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ là khinh thường bọn ta?”
Tần Vô Song quan sát trang phục của họ, đều là gấm vóc thêu thùa tinh xảo, rồng phượng uốn lượn, dát vàng khảm ngọc, khí thế quý phái ngút trời, nhìn ra đều là các hoàng tử trong triều.
Tiết Tĩnh Thư cười rạng rỡ đáp rằng: “Các vị hoàng tử không biết, Tĩnh Thư đã hẹn cùng muội muội, định đến dâng kinh phật cho thái hậu. Bây giờ đúng lúc, nếu các vị hoàng tử rảnh rỗi, có thể cùng Tĩnh Thư đi Bảo Từ điện chép kinh cho thái hậu.”
Nghe vậy, các hoàng tử đều tỏ vẻ ngại ngùng, lễ phép đáp lại vài câu, rồi lần lượt khom lưng cáo từ.
Tiết Tĩnh Thư thấy họ đi hết, mới thở phào nhẹ nhõm, vội kéo tay Tần Vô Song lánh vào con đường nhỏ yên tĩnh gần đó, nói: “Tạ trời, cuối cùng cũng đuổi hết bọn họ đi rồi.”
Tần Vô Song hỏi: “Tiết tiểu thư sao phải trốn tránh họ? Họ chẳng phải đều là hoàng tử sao?”
Tiết Tĩnh Thư đáp: “Chính vì họ là hoàng tử, nên ta mới phải tránh.” Nàng ấy thấy Tần Vô Song không hiểu liền giải thích, “Cô không biết đấy thôi, vì gia gia ta là thừa tướng, địa vị vô cùng trọng yếu trong triều đình. Mấy vị hoàng tử kia đều muốn lấy lòng ta, chỉ mong dựa vào gia thế nhà ta để có hậu thuẫn mạnh mẽ.”
Theo Tần Vô Song được biết, đương kim hoàng thượng không có đích tử, chỉ có trưởng tử, nên lập trưởng tử làm thái tử. Nhưng thái tử kiêu ngạo ngang ngược, kết bè phái, khiến hoàng thượng tức giận phế truất và giam lỏng, nửa năm liền qua đời.
Từ đó, hoàng thượng chưa từng lập thái tử mới. Nay hoàng thượng đã ngoài năm mươi, ngôi vị thái tử vẫn bỏ trống, các hoàng tử đều chực chờ tranh đoạt ngai vị, không ai chịu thua ai.
Để củng cố thế lực, các hoàng tử đương nhiên không bỏ qua thừa tướng đương triều. Như trong kiếp trước đã chứng minh, Tiết thừa tướng quả thực là chỗ dựa vững chắc, vị hoàng tử lấy Tiết Tĩnh Thư sau này quả thực đã trở thành hoàng thượng.
Tần Vô Song giả vờ không hiểu hỏi: “Họ đều là hoàng thất quý tộc, Tiết tiểu thư nếu gả cho họ, cũng mới xứng với thân phận của cô”
Tiết Tĩnh Thư thở dài: “Ta cũng biết, với thân phận ta nhất định phải chọn một trong số các hoàng tử, chỉ là ta thật không thích bản thân như món hàng được đem ra đấu giá, bị người ta tranh nhau đoạt lấy. Ta mong người mình gả cho, phải là người ta thật sự yêu mến trong lòng. Nếu phải nhắm mắt chọn đại, thà ta cạo đầu quy y, thắp đèn bầu bạn với phật cần hơn.”
Tần Vô Song không ngờ Tiết Tĩnh Thư là người thật thà, thẳng thắn đến thế, lòng bỗng sinh vài phần cảm mến.
Tiết Tĩnh Thư mới nhớ ra hỏi: “Ta chỉ biết cô họ Tần, vẫn chưa biết tên cô nữa”
“Vô Song, Tần Vô Song.”
“Tần Vô Song, ý nghĩa là cự thế vô song?”
Tần Vô Song mỉm cười: “Phụ thân đặt tên cho ta có ý đó, chỉ tiếc ta bất tài, không xứng danh vô song được.”
Tiết Tĩnh Thư lại nói: “Ta thấy cô rất xứng với chữ Vô Song ấy, ta vừa trông đã cảm thấy cô nổi bật hơn người, vừa có phong thái thư sinh của quý nữ khuê các, lại có khí phách hào hiệp của giang hồ nữ hiệp, còn có tâm thái thảnh thơi, không vướng bụi trần, thật khiến ta ngưỡng mộ vô cùng.”
Tần Vô Song nghe lời khen mà đỏ mặt, không biết nói sao cho phải phép.
Chợt nghe phía trước có người châm biếm: “Thế sao? Người được Tiết tiểu thư khen ngợi như vậy, bổn công chúa phải xem thử là ai.”
Hai người ngẩng đầu nhìn về phía bóng cây, thấy đám cung nữ mặc y phục sặc sỡ, tay áo bay bay, bao quanh một nữ tử ăn mặc lộng lẫy rực rỡ. Nàng ấy sắc đẹp như hoa, dáng người thướt tha, trán dán vàng, lông mày cong như lá liễu, mắt phượng, môi đỏ răng trắng, nhưng mặt lạnh như băng, khiến người ta thấy khó gần.
Tiết Tĩnh Thư thấy nàng liền kéo Tần Vô Song cùng cúi người hành lễ:
“Tham kiến cửu công chúa.”
Tần Vô Song trong lòng bỗng chấn động, nàng chính là cửu công chúa Tư Ngọc Kỳ, người trong kiếp trước suýt gả cho Mục Phỉ nhưng sau lại hủy hôn.
Tư Ngọc Kỳ không nói gì, chỉ chăm chú nhìn mặt Tần Vô Song một lát, rồi hỏi: “Ngươi chính là Tần Vô Song?”
Giọng điệu của Tư Ngọc Kỳ như quen biết nàng, Tần Vô Song đành đáp: “Chính là ta.”
“Bổn công chúa nghe nói ngươi đã đính hôn với Mục Phỉ?”
Tin đính hôn giữa nàng và Mục Phỉ lan khắp Biện đô, chỉ không hiểu Tư Ngọc Kỳ hỏi vậy để làm gì?
Kiếp trước nghe nói Mục Phỉ suýt gả cho công chúa, đã tới bước thành thân, sau đó dường như là cuốn chuyện phong lưu của nàng với Mục Phỉ rơi vào tay Tư Ngọc Kỳ, nên Mục Phỉ mới bị Tư Ngọc Kỳ hủy hôn. Nhưng Tư Ngọc Kỳ gọi tên Mục Phỉ như thế, rõ ràng họ quen biết nhau. Có thể Mục Phỉ đã có ý với Tư Ngọc Kỳ trước, hoặc ngược lại.
Dù là thế nào, thì trong lòng Tần Vô Song vẫn còn chút hổ thẹn vì chuyện kiếp trước, cảm thấy kém tự tin trước mặt Tư Ngọc Kỳ, suy nghĩ một hồi mới đáp: “Tạm thời là vậy.”
Tư Ngọc Kỳ nghe vậy, cười khẩy một cái rồi nói lời mỉa mai: “Chỉ là một con gái nhà thương gia thấp hèn, lại dám mơ trèo cao làm phượng hoàng, thật là nực cười.” Nói rồi quay sang nhìn Tiết Tĩnh Thư:
“Tiết tiểu thư, cô là con nhà quan phủ, lại đi cùng người như vậy, không sợ hạ thấp thân phận sao?”
Tiết Tĩnh Thư kéo Tần Vô Song đứng lên, mỉm cười đáp trả: “Cửu công chúa nói vậy là sao? Đức Phật cũng nói muôn loài đều bình đẳng, dù là con gái nhà thương gia hay nhà nghèo, chỉ cần có tài, ta đều kính trọng. Hơn nữa nay triều ta thi tuyển quan chức đều chọn người tài nghèo khó, những viên quan tận tâm đứng dưới hoàng cung, nhiều người vốn xuất thân nghèo hàn. Hoàng thượng cũng không khắt khe chuyện xuất thân, chúng ta là phận nữ nhi, hà cớ chi phải hẹp hòi, coi thường người khác?”
Tư Ngọc Kỳ nghe xong tức giận nhíu mày, trừng mắt nhìn hai người rồi bỏ đi không nói gì thêm.
Tần Vô Song thấy Tiết Tĩnh Thư che chở mình như vậy, trong lòng vừa cảm động vừa khâm phục.
Tiết Tĩnh Thư kéo tay nàng đi về phía trước, thấp giọng nói: “Đừng để ý tới nàng ta, cửu công chúa từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, chẳng để ai vào mắt, sau này nếu gặp nàng ta thì cứ tránh xa đi là được.”
Tần Vô Song có chút lo lắng hỏi: “Dẫu sao cũng là cửu công chúa, cô đối xử với nàng ta như vậy... chẳng lẽ không sợ mất lòng à?”
Tiết Tĩnh Thư hừ một tiếng: “Sợ nàng ta làm gì? Chỉ là ỷ vào xuất thân cao quý mà thôi, ta đâu có muốn chơi với nàng ta.”
Tiết Tĩnh Thư gật đầu hiểu chuyện: “Hoá ra là vậy, cô còn chưa đến tuổi cập kê à?”
“Ta mới mười ba tuổi.”
Tiết Tĩnh Thư suy nghĩ nói: “Cô còn nhỏ hơn ta tận ba tuổi, vậy mà ta nhìn côkhông giống, ngược lại như người đã từng trải, có chút chín chắn.”
Tần Vô Song nghe vậy không khỏi cười khẽ: “Tiết tiểu thư đây là nói ta nhìn già phải không?”
Tiết Tĩnh Thư vội vã phủ nhận: “Không phải ý đó, ta chỉ cảm thấy cô khác với những nữ tử bình thường, nhìn là cảm thấy trong lòng rất yên ổn mà thôi.” Đôi mắt nàng ta sáng lên, đột nhiên kéo tay Tần Vô Song lại gần, vui vẻ đề nghị: “Lần đầu gặp đã thấy hợp như vậy, nói chuyện càng thấy như tri kỷ, thôi thì ta kết bái làm tỷ muội đi.”
Tần Vô Song ngạc nhiên chỉ vào mình hỏi: “Kết bái với ta sao?”
Tiết Tĩnh Thư cười gật đầu, càng thêm thích ý tưởng này, vội lấy ra một khóa trường mệnh.
Khóa trường mệnh này trông như làm từ bạc nguyên chất, nhỏ nhắn tinh xảo, khác hẳn những thứ bình thường. Trên ổ khóa là hoa văn mây như ý, mặt trước khắc chữ “Loan”, mặt sau khắc chữ “Thư”. Phía dưới là sáu sợi xích bạc mảnh mai, mỗi sợi treo một vật gồm cá bạc, lược bào trắng ngọc, hồ lô bạc, túi bảo bạc, kéo bạc, bình xuân hồ ngọc và trống nhỏ bạc, rất đặc biệt.
“Khóa trường mệnh này không hẳn quý giá, nhưng là vật ta đeo từ nhỏ, tặng cô chính là tấm lòng thành, muốn kết nghĩa tỷ muội với cô.”
Tần Vô Song vội đẩy khóa trường mệnh lại: “Không được, vật này đeo từ nhỏ trên người, tất nhiên là quý trọng, ta không dám nhận.”
Tiết Tĩnh Thư giả bộ giận nói: “Cô không nhận, phải chăng là coi thường ta?”
Tần Vô Song vừa cười vừa nói: “Tiết tiểu thư có tấm lòng này, ta vô cùng cảm kích, làm sao lại coi thường cô được chứ.”
“Đã vậy thì nhận đi.”
Tần Vô Song chỉ đành nhận lấy, ngắm nghía một lượt rồi cẩn trọng cất kỹ vào túi thơm đeo bên người.
Nàng suy nghĩ một lát, rồi tháo từ bên hông xuống một túi hương do chính tay mình làm, đưa cho Tiết Tĩnh Thư, có phần ngại ngùng nói: “Vô Song hôm nay không mang theo vật gì quý giá, chỉ có túi hương này là do ta tự tay chế tác, hương liệu bên trong cũng do ta đích thân điều phối, mong tỷ tỷ đừng chê.”
Tiết Tĩnh Thư lập tức nhận lấy, đưa lên ngửi thử, hài lòng cười nói: “Hương này hợp ý ta lắm, không ngờ muội lại biết điều hương, vậy từ nay hương liệu của tỷ đều nhờ muội điều chế, rồi tặng ta được không?”
“Vô cùng sẵn lòng.”
Lời vừa dứt, hai người liền nhìn nhau cười.
Hai người nắm tay nhau, vừa dạo bước vào sâu trong hậu viên vừa trò chuyện, càng lúc càng thân thiết.
Thấy trời đã chập tối, bên Cảnh Phúc cung e rằng cũng đã bắt đầu yến tiệc, hai người bèn quay trở lại. Khi đi ngang hồ sen, bất chợt nghe thấy trong đình bên hồ vang lên tiếng tiêu, lập tức dừng bước ngoảnh nhìn, thấp thoáng thấy có một bóng người đang thổi tiêu.
Tiếng tiêu vang vọng như lan nở trong khe vắng, như tuyết tan trên đỉnh núi cao, lại như suối nhỏ róc rách trong rừng sâu, âm trong vắt, khiến lòng người lắng lại, như được rửa sạch bụi trần.
Tiết Tĩnh Thư lập tức bị tiếng tiêu ấy mê hoặc, má ửng hồng, mỉm cười thẫn thờ, đến khi tiếng tiêu dứt, nàng vẫn còn đắm chìm trong dư âm không thể tự thoát.
Người trong đình dường như phát giác có người ở gần, liền bước ra khỏi đình. Dưới ánh trăng như bạc, người ấy tay cầm ngọc tiêu, xuyên hoa vượt liễu mà đến, khi bước vào nơi sáng sủa thì lộ ra dung mạo như ngọc.
Người đó bước lên hỏi:
“Nhị vị tiểu thư có phải lạc đường trong cung không?”
Tiết Tĩnh Thư bỗng chốc có chút thẹn thùng, đáp: “Không... không phải, bọn ta chỉ dạo bước ngang qua nơi này, tình cờ nghe thấy tiêu khúc của thiếu gia, nhất thời bị mê hoặc mà thôi.”
Hắn mỉm cười hỏi:
“Ồ? Hóa ra tiểu thư cũng hiểu tiêu sao?”
“Cũng... cũng biết sơ qua một chút…”
Tiết Tĩnh Thư liền bắt chuyện luận bàn tiêu khúc với hắn.
Tần Vô Song đứng bên quan sát kỹ, thấy hắn mặc một bộ trường bào cổ tròn màu lam thẫm thêu hoa văn sóng nước, thắt lưng đeo ngọc bội thanh ngọc, tay cầm tiêu ngọc trắng, toàn thân không có lấy một món trang sức cầu kỳ nào, trông có phần giản dị, nhưng từng cử chỉ đều toát lên khí chất quý tộc.
Nàng bất giác nhíu mày, ánh mắt vô tình dừng lại nơi đuôi ống tiêu, thấp thoáng thấy có khắc một chữ “Chiêu”.
Lòng nàng bất chợt siết lại.
Nàng nhìn kỹ lại một lần nữa, quả thật là chữ “Chiêu”. Người có thể xuất hiện trong hậu viên hoàng cung với dáng vẻ thường phục thế này, không phải là hoàng thượng thì cũng là hoàng tử. Nhưng tên húy của hoàng thượng không phải “Chiêu”, hơn nữa tuổi tác cũng đã ngoài năm mươi, còn người trước mắt này trông nhiều lắm chỉ tầm đôi mươi.
Nếu nàng đoán không nhầm, thì ở kiếp trước, niên hiệu của Duệ Tông hoàng đế chính là “Chiêu”. Nghĩ đến đây, lòng Tần Vô Song như bị siết chặt, nhìn thẳng vào khuôn mặt người kia chính là tam hoàng tử Tư Chiêu… Chính hắn, người kiếp trước cưới Tiết Tĩnh Thư, cũng chính hắn ban thánh chỉ diệt toàn tộc họ Tần.
Tần Vô Song như bị sét đánh, lập tức kéo tay Tiết Tĩnh Thư đang trò chuyện, vội nói: “Tỷ tỷ, mau đi thôi, thái hậu còn đang đợi chúng ta đấy.”Dứt lời, liền kéo người bỏ đi.
Tiết Tĩnh Thư còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo đi, không kịp từ biệt kẻ đó. Khi đã đi xa, nàng quay đầu nhìn lại, thấy người kia không đuổi theo mới kéo tay Tần Vô Song dừng lại, nói: “Muội muội, vừa rồi muội sao vậy? Lại nói dối như vậy để lừa người ta rời đi?”
Tần Vô Song ổn định lại cảm xúc bất an trong lòng, liếc nhìn vẻ e lệ chưa phai trên mặt Tiết Tĩnh Thư, liền biết nàng đã động lòng với Tư Chiêu rồi.
Theo Tần Vô Song, việc Tư Chiêu xuất hiện ở đình hồ tuyệt đối không phải tình cờ. Hắn chắc hẳn cũng như những hoàng tử khác, đều nhắm vào Tiết Tĩnh Thư và thế lực Tiết gia.
Hoàng thượng hiện nay không có đích tử, trưởng tử thì đã bị phế và qua đời. Trong số các hoàng tử đã trưởng thành, người có hậu thuẫn yếu nhất chính là tam hoàng tử Tư Chiêu. Mẫu thân của hắn chỉ là cung nữ xuất thân hèn mọn, lại không có ngoại thích chống lưng, nên địa vị của hắn trong cung luôn bấp bênh. Nhưng theo lời đồn, tam hoàng tử Tư Chiêu là người hiếu thuận, hiền lành, khoan hậu nhân từ, suốt ngày gảy tiêu vẩy mực, không tranh danh đoạt lợi, cho nên các hoàng tử khác cũng chẳng coi hắn là mối đe dọa.
Nàng hồi tưởng lại kiếp trước, âm thầm tính toán thời gian, nếu không lầm, chẳng đầy một năm nữa, triều đại Kỳ Tống sẽ thay ngôi đổi chủ. Khi ấy, người đăng cơ chính là Tam hoàng tử Tư Chiêu. Hơn nữa, vừa rồi Tư Chiêu cố ý chiều theo sở thích của Tiết Tĩnh Thư để thu hút sự chú ý của nàng, điều này chứng tỏ, Tư Chiêu tuyệt không phải người “thanh đạm vô tranh” như lời đồn, mà ngược lại, e rằng Tiết Tĩnh Thư đã sớm trở thành con mồi mà hắn nhất quyết phải có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)