Mục Phỉ lại bày ra vẻ lý lẽ hùng hồn nói: “Tần Vô Song, cô đừng quên, ta với cô là có hôn ước đấy.”
Tần Vô Song tức đến bật cười, chỉ lẳng lặng nhìn hắn mà không nói một lời.
Mục Phỉ vừa chạm mắt với nàng chưa được mấy khắc, , ánh mắt đã không kìm được mà ánh mắt dao động, có phần chột dạ, không dám đối diện thẳng với ánh nhìn kia, chỉ bĩu môi lầm bầm: “Tuy... tuy là giả, nhưng trên danh nghĩa cũng là thật. Nếu để người ngoài biết cô ở sau lưng Mục gia ta lén lút dây dưa ong bướm, thì mất mặt cũng là mất mặt Mục gia ta đấy.”
Tần Vô Song đưa tay đỡ trán hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Hắn chỉ là người qua đường, trước kia là thế, sau này cũng là thế.”
Mục Phỉ nghe vậy, mới hơi nhếch mép cười, xem như bỏ qua.
Chẳng mấy ngày nữa là thọ thần bảy mươi lăm của thái hậu đương triều, hoàng thượng sẽ thiết yến mừng thọ long trọng tại đại điện Cảnh Phúc.
Đến khi ấy, tất cả các mệnh phụ và quý nữ có phẩm hàm trong thành Biện Đô đều phải nhập cung chúc thọ thái hậu.
Tần Vô Song vốn tưởng việc này không can hệ gì đến mình, nào ngờ thái hậu lại đích danh chỉ điểm, muốn nàng vào cung.
Hôm ấy, Mục lão thái quân, Nghê thị cùng các nữ quyến đều trang điểm theo phẩm cấp. Tần Vô Song vì không có phẩm hàm, nên chỉ mặc một bộ y phục chỉnh tề, theo xe ngựa Mục gia cùng tiến cung.
Mục gia là ngoại tộc của thái hậu Mục Hoa Triều, vì vậy khi xe ngựa dừng lại ở trạm nghỉ, đã có người của cung thái hậu ra nghênh tiếp, trực tiếp dẫn vào điện Bảo Từ.
Đám đông vừa trông thấy thái hậu uy nghi ngồi trên bảo tọa, liền đồng loạt quỳ xuống hành lễ chúc thọ, miệng không ngớt lời cát tường.
Lúc này thái hậu đặc biệt nắm tay Mục lão thái quân cùng ngồi, hàn huyên một hồi tâm sự cách biệt; rồi lại gọi Mục Phỉ đến, hỏi han chuyện học hành, căn dặn kỹ lưỡng, lúc ấy mới để ý đến Tần Vô Song.
“Vị này, có phải là thê tử của Phỉ Nhi không?”
Mục lão phu nhân vội vàng đáp: “Chính là nàng.” Đồng thời quay sang gọi Tần Vô Song: “Mau tới hành lễ với thái hậu.”
Tần Vô Song nghe theo tiến đến, quỳ trước bảo tọa của thái hậu, dập đầu: “Vô Song xin bái kiến thái hậu nương nương, chúc thái hậu vạn thọ vô cương.”
“Đứa trẻ ngoan, đứng dậy đi.” Đã có cung nữ bước đến dìu nàng dậy.
thái hậu nhìn từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá nàng một lượt, cười gật đầu: “lão thân thấy đứa nhỏ này rất có duyên, các ngươi lui xuống cả đi, lão thân muốn trò chuyện riêng với đứa nhỏ này vài câu.”
Người nhà Mục gia nghe vậy, tuy kinh ngạc nhưng không dám Nghê thị, đành lần lượt lui ra.
Mục Phỉ không rõ thái hậu đơn độc giữ lại Tần Vô Song là có ý gì, trong lòng có phần lo lắng, muốn dặn nàng vài câu chớ nói linh tinh, nhưng khoảng cách quá xa không thể vượt quy củ. Lại thêm Tần Vô Song đang quay lưng về phía hắn, không thể nhìn thấy, hắn chỉ đành vừa đi vừa ngoái lại nhìn từng bước.
Lúc này, Tần Vô Song không khỏi có chút lo sợ. Nàng và thái hậu dù gì cũng là lần đầu diện kiến, thật không thể đoán được thái hậu muốn nói gì riêng với mình? Đang ngầm suy nghĩ, thái hậu đã kéo tay nàng lôi lên bảo tọa: “Đứa nhỏ, mau lại đây ngồi.”
Thái hậu lại cẩn thận quan sát nàng một hồi, vừa nói: “Chắc con đang thắc mắc vì sao lão thân lại giữ con lại riêng?” 【1】
Tần Vô Song cúi đầu ngoan ngoãn đáp: “Xin thái hậu nương nương chỉ dạy.”
Thái hậu nắm tay nàng, nhẹ nhàng vỗ về: “lão thân là cô tổ mẫu của Phỉ Nhi, tính ra thì, con cũng nên gọi lão thân một tiếng cô tổ mẫu.”
Tần Vô Song liền thuận theo đáp: “Cô tổ mẫu.”
Thái hậu bật cười: “Đứa nhỏ ngoan, lão thân càng nhìn càng mến.”
Tần Vô Song thẹn thùng cúi đầu, không đáp lời.
Một lúc sau, thái hậu mới nghiêm túc nói: “Thực ra, lão thân giữ con lại là vì có việc hệ trọng muốn phó thác cho con.”
Tần Vô Song nghe vậy, không khỏi thấy căng thẳng trong lòng: “Không biết thái hậu muốn nói đến việc gì?”
“lão thân, muốn đem toàn bộ Mục gia giao phó cho con.”
Tần Vô Song nghe thế, giật nảy mình, vội vàng lui vài bước, quỳ sụp xuống đất: “Vô Song kinh hãi, chỉ sợ không gánh nổi trọng trách thái hậu giao phó.”
Thái hậu mặt vẫn mỉm cười nhưng ánh mắt mang theo sự nghiêm nghị: “lão thân nói con gánh được, tức là gánh được.”
Tần Vô Song cúi đầu sát đất, bất động, lòng khó đoán rõ thâm ý thực sự của thái hậu.
“Đứng lên rồi nói.”
Tần Vô Song không dám động đậy.
Thái hậu khẽ liếc mắt ra hiệu cho cung nữ bên cạnh, cung nữ tiến đến đỡ Tần Vô Song, nàng mới đứng dậy đứng sang một bên.
Thái hậu nói: “Con cũng không cần hoảng sợ, lão thân chẳng định bắt con làm gì kinh thiên động địa cả, chỉ mong ngươi có thể giúp Phỉ Nhi quay về chính đạo.”
Tần Vô Song dè dặt đáp: “Có lão thái quân và Nghê phu nhân dạy dỗ chu toàn, tiểu quan nhân ắt sẽ không phụ kỳ vọng của thái hậu.”
“Hiền mẫu nhiều khi lại hại con. Chính bởi họ quá nuông chiều bao dung, mới dễ hủy hoại cả đời của Phỉ Nhi.” Thái hậu thở dài một tiếng, rồi lại nói: “Con cũng rõ, Mục gia hiện giờ chỉ còn mỗi một đứa cháu đích tôn là Phỉ Nhi, tiền đồ của Mục gia, hưng hay suy, đều đặt cả vào một mình nó. Nó hưng, Mục gia hưng. Nó bại, Mục gia cũng bại. Mà một khi bại, là vĩnh viễn không thể gượng dậy.”
Tần Vô Song nhớ lại kết cục đời trước của Mục gia, trong lòng khẽ siết lại, lặng đi trong giây lát, rồi mới khẽ nói: “Chỉ sợ… thái hậu đã nghĩ quá xa rồi.”
Thái hậu lại nói:“Con có biết tổ tiên Mục gia rõ ràng chiến công hiển hách, vậy mà lại cam nguyện giữ một chức vị Định Viễn hầu nhỏ nhoi. Hơn nữa, phụ thân của lão thân còn đích thân thỉnh cầu tiên đế Hiếu Tông, xin cho tước hầu của Mục gia chỉ được được truyền ba đời là vì sao không?”
Tần Vô Song nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu: “Việc này… Vô Song không rõ.”
Thái hậu thở dài: “Chuyện này phải kể từ thuở đầu dựng nước Kỳ Tống…”
Trước khi lập nên nước Kỳ Tống, chính là thời loạn kéo dài cả trăm năm.
Sau khi triều trước sụp đổ, các vương gia lần lượt chiếm đất xưng vua, tự lập làm vương làm đế. Một nhà đánh cướp nhà kia, kẻ trước lùi bước, người sau lên thay, thiên hạ rối loạn, binh đao không dứt, đất nước chìm trong cảnh loạn lạc trăm năm.
Cho đến khi Thái Tổ Hoàng Đế của Kỳ Tống giữa cơn loạn thế đã quy tụ được một đội quân chính nghĩa, bình nam dẹp bắc, chinh đông phạt tây, mới dần thống nhất bốn phương, lập nên cơ nghiệp Kỳ Tống như ngày nay. Chỉ bởi họa loạn của triều trước bắt nguồn từ việc các chỉ huy địa phương nắm giữ binh quyền, một khi triều đình suy yếu, các chỉ huy ấy liền làm phản, khiến triều đình nhiều phen trở tay không kịp. Vì thế, sau khi thống nhất thiên hạ, Thái Tổ vì tránh đi lại vết xe đổ, đã lấy văn trị võ, lấy đạo hưng quốc bằng văn để hưng thịnh đất nước.
Để giảm bớt binh quyền trong tay các tướng lĩnh, Thái Tổ đặc biệt thiết lập thêm cơ quan khu mật viện, cùng với tể tướng chia nhau nắm giữ quyền quân chính. Nhưng trưởng quan của Khu mật viện lại do văn thần đảm nhiệm, lại còn được phép vượt qua cả Bộ Binh, trực tiếp nắm giữ quốc sự quân sự, phòng bị biên cương, điều binh khiển mã, xuất nhập mật lệnh.
Nói cách khác, nếu một vị võ tướng muốn điều quân, trước hết phải xin chỉ thị từ Khu mật viện, đợi văn thư ban xuống mới được điều động. Như vậy, quyền lực của võ tướng bị suy giảm rõ rệt, dẫn đến tình trạng trọng văn khinh võ như Kỳ Tống hiện nay.
Mục Dung chính là vì sớm nhìn thấu cục diện ấy, hiểu rằng nếu Mục gia vẫn giữ binh quyền trong tay thì sớm muộn cũng khiến hoàng thất nghi kỵ, mà đã nghi kỵ thì khi hết giá trị tất sẽ có ngày bị diệt trừ. Vì thế ông mới khước từ ân phong quốc công, xin cho Mục gia tước Định Viễn hầu được truyền lại ba đời, cũng là mong mượn dòng nước xiết mà thoái lui an toàn, giữ được gốc rễ cho Mục gia.
Lại vì năm xưa thái hậu sau khi sảy thai lần đầu đã tổn thương nguyên khí, không thể sinh con, nên mới ôm con trai của Đoan tần đã khuất về nuôi dưới gối, nhận làm con đích thân, sắc phong Thái tử, mới có thể kế thừa đại thống. Cho nên, hoàng đế hiện nay và Thái hậu kỳ thực không hề có quan hệ huyết thống.
Đặc biệt là Hoàng đế từ lâu đã ngấm ngầm dè chừng quan hệ thông gia giữa Mục gia và Kim gia.
Vì vậy, Thái hậu lo lắng rằng một khi bà khuất núi, hoàng thượng sẽ chẳng còn niệm tình nghĩa xưa cũ, nhất định sẽ xử lý Mục gia đang nắm đại quyền trong tay.
Thế nên, Mục gia mới ép Mục Phỉ ngay từ đầu đã từ bỏ con đường võ nghiệp, chuyển sang thi cử làm quan, để tránh xảy ra bi kịch.
Chỉ tiếc rằng Mục Phỉ vốn chẳng ưa gì quan trường văn nhã, ngày ngày chỉ lo ngắm hoa dạo liễu, chọi gà nuôi chó, chẳng có chút chí hướng, cũng chẳng để tâm đến đại nghiệp của gia tộc.
Thực ra, kết cục đời trước của Mục gia cũng y như Thái hậu từng dự liệu — bị tịch biên, gia sản tiêu tan, nhà cửa tan nát.
Tần Vô Song trong lòng cảm phục mưu sâu tính kỹ của Thái hậu, nàng chợt nhớ lại, đời trước, khoảng ba năm sau thời điểm hiện tại, Thái hậu qua đời.
Không biết kiếp này, thái hậu liệu có vẫn gặp kết cục ấy hay không.
Nếu đúng là như vậy, thì đến khi đó, Mục gia chẳng khác gì toà tháp ngả nghiêng, nguy khốn đến nơi. Nàng bất giác cũng theo đó mà lo lắng.
Thái hậu thấy Tần Vô Song vẫn mãi im lặng, bèn hỏi: “lão thân nói nhiều như thế, con có hiểu rõ tình cảnh của Mục gia hiện giờ không?”
Tần Vô Song khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Điều Vô Song không hiểu là… vì sao lại là Vô Song? Có lẽ thái hậu nương nương không biết, giữa Vô Song và tiểu quan nhân kia vốn đã có nhiều hiềm khích, chàng ấy tuyệt đối sẽ không chịu nghe lời khuyên can của Vô Song đâu.”
Thái hậu đáp: “lão thân nhìn Phỉ Nhi lớn lên, tính tình nó thế nào lão thân là người rõ nhất. Xưa nay nó chưa từng để tâm đến nữ tử nào như con, cho dù là trêu chọc.”
Nghe đến đây, rõ ràng thái hậu đã biết chuyện giữa nàng và Mục Phỉ.
Tần Vô Song thì thầm: “Đó là vì Vô Song đã đắc tội với chàng.”
Thái hậu lại bật cười, thay Mục Phỉ giải thích: “Phỉ Nhi không phải hạng người nhỏ nhen, càng sẽ không ghi hận chuyện như này.”
Tần Vô Song chỉ muốn thốt lên: Thái hậu nương nương, người chắc chắn là đã hiểu lầm cháu trai này của người rồi. Mục Ohỉ ấy à, chính là cái dạng nhỏ nhen, bụng dạ hẹp hòi đấy ạ. Nhưng nàng không dám cãi lời trước mặt, chỉ dám thầm oán thán trong lòng.
“Phỉ Nhi, nó nhất định sẽ nghe lời con.” Thái hậu lại dịu dàng nói thêm.
Tần Vô Song nghe mà chỉ muốn khóc: “Thái hậu nương nương quá xem trọng Vô Song rồi. Vô Song lời nói nhẹ tựa lông hồng, tuổi lại còn nhỏ, e rằng…”
Lời còn chưa dứt, Thái hậu đã nhẹ giọng cắt ngang: “Đừng sợ, đã có lão thân.”
Tần Vô Song sững người.
Thái hậu mỉm cười hỏi: “lão thân nghe nói tẩu tẩu đã giao lệnh bài Mục gia cho con để con quản gia Mục gia rồi?”
Tần Vô Song vội giải thích: “Đó chỉ là kế quyền biến do tổ mẫu tạm thời đưa ra để giúp Vô Song lập uy, tránh bị người trong phủ coi thường. Vô Song sẽ sớm hoàn trả lại.”
“Con không cần trả nữa.” Vừa nói, thái hậu vừa tháo chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy khắc kinh Phật ở ngón tay cái, đưa cho cung nữ bên cạnh. Cung nữ liền hai tay dâng đến trước mặt Tần Vô Song.
Thái hậu nói: “Đây là nhẫn của lão thân, hôm nay ban cho con. Có vật này trong tay chẳng khác nào lão thân có mặt, dù là Phỉ Nhi cũng phải quỳ mà nghe lệnh.”
Tần Vô Song nào dám nhận, vội vàng quỳ xuống lạy:“Xin Thái hậu nương nương thu hồi thánh mệnh.”
Sắc mặt Thái hậu lập tức nghiêm nghị: “Sao, con định kháng chỉ?”
Tần Vô Song run run đáp: “Vô Song không dám, chỉ là… thật sự lực bất tòng tâm, không thể quản nổi tiểu quan nhân.”
Thái hậu cười lạnh: “Song Nhi chớ khiêm tốn, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi gần đây, con đã vực dậy hiệu thuốc Tần gia vốn đã sắp lụi bại, đủ thấy con là người có bản lĩnh. lão thân tin, chỉ cần thêm thời gian, con nhất định có thể khuyên được Phỉ Nhi hồi tâm chuyển ý, giúp nó gánh vác Mục gia.”
Nghe vậy, quả thật khiến người rợn cả tóc gáy.
— Thái hậu ở trong cung sâu, thế mà biết cả chuyện nàng vực dậy lại hiệu thuốc Tần gia đã thất thế.
Nói vậy tức là, từ lúc nàng và Mục Phỉ quen nhau, đến khi nàng gả vào phủ làm tân nương xung hỉ, mọi hành động đều nằm trong tầm giám sát của Thái hậu.
“lão thân còn biết, con là một nữ tử cực kỳ hiếu thuận. Nay đã bước chân vào Mục gia, thì đã là người của Mục gia. Sự hưng vong của Mục gia cũng gắn liền với con. Chỉ khi giữ được Mục gia, con mới có thể bảo vệ được Tần gia, con… hiểu chứ?”
Lời nói tuy nhẹ mà hàm ý sâu xa, khiến Tần Vô Song toàn thân run nhẹ, một sự kính sợ từ tận đáy lòng dâng lên.
Trước kia nàng từng nghĩ, nếu có cơ hội, nhất định sẽ tìm cách ngăn chặn bi kịch của Mục gia, coi như trả ơn đời trước Mục Phỉ từng xông vào pháp trường cứu nàng.
Nhưng nàng chưa từng nghĩ sẽ đưa Mục Phỉ quay lại chính đạo, song giờ phút này, bất luận tình hay lý, nàng đều không thể không nhận lời thỉnh cầu của Thái hậu.
Ra khỏi Bảo Từ điện, Tần Vô Song liền thấy Mục Phỉ đang đi đi lại lại một mình ở cổng cung.
Mục Phỉ thấy nàng bước ra, vội tiến lên hỏi:“Sao lâu vậy? Có phải đắc tội với tổ mẫu rồi không?”
Tần Vô Song nhìn hắn, không đáp mà hỏi lại: “Mục Phỉ, vì sao huynh không thích đọc sách học hành vậy?”
Mục Phỉ ngẩn người, rồi cau mày nói: “Tự dưng nhắc chuyện đó làm gì?”
Tần Vô Song nhìn hắn một lát, mãi mới nói: “Nếu ta nói… ta muốn khuyên huynh học hành tử tế, quay về chính đạo, huynh có nghe không?”
Mục Phỉ mặt lập tức sa sầm, nói: “Rốt cuộc thì tổ mẫu đã nói gì với cô? Ra khỏi đó liền ăn nói hồ đồ như vậy…”
Tần Vô Song khẽ thở dài, nghiêm túc nói: “Mục Phỉ, ta nói thật lòng.”
Mục Phỉ nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi, hất tay áo bỏ đi.
Tần Vô Song cũng không đuổi theo, chỉ lặng lẽ rời khỏi Bảo Từ điện, một mình đi về phía Cảnh Phúc điện.
Khi đi qua cổng Nghênh Dương, thấy trời còn sớm, nàng bèn rẽ vào hậu viên tản bộ.
Tưởng rằng các khách khứa đều đang tụ ở Cảnh Phúc điện chờ mừng thọ, hậu viên sẽ thanh tĩnh, nào ngờ vừa vào liền thấy hoàng tử, vương gia, tiểu thư, phu nhân các nhà chia nhóm dạo bước nơi ấy.
Tần Vô Song không muốn nhập cuộc náo nhiệt, đang định quay đi thì nghe có người gọi: “Muội muội, chờ ta với!” Nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ dung nhan kiều diễm, trang phục rực rỡ đang như chạy trốn khỏi đám công tử vây quanh, vội vã bước nhanh về phía nàng.
Người kia vừa tới gần, Tần Vô Song liền sững sờ.
Tác giả có lời muốn nói: Vào thời Tống, hoàng thái hậu, thái hoàng thái hậu thường tự xưng là “lão thân”.—— Trích từ Tục Tư Trị Thông Giám
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


