Thấy thế, Tần Vô Song bèn nói: “Nếu ngươi không muốn thì thôi vậy, chỉ là những thứ này, ta sẽ không nhận đâu.”
Tiền Bạch mặt mày nghiêm nghị, đáp: “Ta đi.”
Tần Vô Song trông dáng vẻ ấy của hắn, lại chẳng giống đi ăn cơm, mà cứ như sắp bước lên pháp trường vậy. Nghĩ lại, quan binh đuổi bắt ráo riết như thế, e là thân phận hắn không tiện để lộ, bèn nói thêm: “Ngươi cũng không cần gấp gáp như vậy, đổi ngày khác hẹn cũng được mà.”
Nhưng Tiền Bạch vẫn kiên quyết nói: “Hôm nay đi.”
Nghe giọng điệu của hắn, dường như chỉ muốn trả cho xong ân tình, rồi từ nay không còn liên can nữa. Tần Vô Song nghĩ như thế cũng tốt.
Mấy người họ cùng đến Bạch Phàn Lâu. Tiểu nhị đứng cửa trông thấy bọn họ, liền ngoắc tay ra hiệu cho người phía sau. Lập tức có một tửu nương dung mạo phong tình cùng tiểu nhị đi ra, cười tươi đón họ vào.
Vì lo Tiền Bạch có thể thân phận bất tiện, Tần Vô Song liền chọn nhã gian trên tầng ba.
Gọi là "nhã gian", thật ra cũng chỉ là một gian phòng nhỏ treo rèm ở hai bên chỗ ngồi, có gian nằm quanh giếng trời, có gian sát cửa sổ, nhưng dẫu sao cũng ít người, kín đáo hơn tầng dưới.
Tửu nương niềm nở hỏi han: “Hai vị khách quan, muốn dùng món gì?” Ánh mắt lại cứ lượn qua lượn lại giữa Tần Vô Song và Tiền Bạch, như thể nhất thời chẳng biết nên lựa chọn ai.
Hộ vệ sau lưng Tiền Bạch lập tức rút vỏ kiếm ra chặn trước mặt cô ta, mặt lạnh lùng quát: “Lùi ra sau.”
Nụ cười trên mặt tửu nương khựng lại, theo bản năng lùi về một bước, rồi len lén liếc nhìn Tiền Bạch, có vẻ đang suy đoán thân phận của hắn.
Tần Vô Song sợ tửu nương nghĩ lung tung, bèn cười nói: “Vị bằng hữu này của ta từ nhỏ đã vậy, không thích người lạ tới gần, vừa đến gần là thấy không thoải mái.”
Tửu nương nghe xong liền hiểu, lại lập tức cười rạng rỡ, ghé sát Tần Vô Song, dáng vẻ yểu điệu hỏi nàng muốn ăn món gì.
Tần Vô Song thuận miệng gọi vài món đặc sản của Bạch Phàn Lâu: móng heo ngâm dấm thái lát, đậu hũ sống, cá hồ hầm rau, chân ngỗng muối, bánh mật, cua nhồi cam, thêm hai phần rau theo mùa nữa.
Tửu nương lại hỏi:“Khách quan dùng rượu gì ạ?”
Tại tửu lâu Kỳ Tống, quanh năm đều có tửu nương phục vụ. Họ tuy không đến mức khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng có vài phần sắc nước hương trời, thường được chia tiền hoa hồng theo lượng rượu bán ra, gặp khách hào phóng còn có tiền thưởng. Bởi vậy, họ luôn hết sức lấy lòng khách nhân.
Tần Vô Song lại cười nói: “Cho một ấm trà Kim Vân.”
Nghe xong, tửu nương lập tức sượng mặt. Không gọi rượu tức là nàng ta không có hoa hồng, đành bực dọc đứng thẳng người: “Khách quan cứ thong thả, món ăn sẽ mang lên ngay.”
Sau khi nàng ta rời đi, lập tức có hai tiểu nhị bưng trà lên, rót trà cho họ, lại bày thêm vài món điểm tâm tinh xảo.
Tần Vô Song vừa định đưa tay nhấc chén trà, chợt thấy hộ vệ bên cạnh Tiền Bạch lấy ra một cây kim châm, thử vào chén trà của Tiền Bạch, sau đó giơ lên nhìn kỹ, rồi làm động tác "mời dùng".
Tần Vô Song cầm chén trà nhìn sang phía bọn họ, nhất thời không biết nên uống hay không uống.
Tiền Bạch thấy nàng thần sắc kỳ lạ, chỉ nói: “Hắn là thị vệ của ta, Ngô Tam.”
Tần Vô Song chờ thêm chốc lát, thấy Tiền Bạch không có ý giải thích thêm, bèn gật đầu, làm bộ uống trà.
Chẳng bao lâu sau, thức ăn đã được bưng lên. Tần Vô Song cầm đũa định gắp thức ăn, thì Ngô Tam lại rút kim châm ra, thử từng món một, xác định không vấn đề gì rồi mới gật đầu với Tiền Bạch.
Dáng vẻ ấy...
Khiến cho Tần Vô Song thầm hối hận, nàng đáng lẽ không nên đề xuất mời ăn để tạ ân. Bữa cơm này, nàng ăn chẳng thấy ngon, trong lòng cứ như có mèo cào, chẳng yên ổn chút nào. Nàng không khỏi thầm suy đoán, Tiền Bạch rốt cuộc là người như thế nào…
Hai người chẳng ai nói gì, lẳng lặng dùng bữa.
Tần Vô Song càng lúc càng thấy lúng túng, muốn tìm chuyện nói mà lại không biết bắt đầu từ đâu. Nghĩ thấy cũng đã đến lúc, nàng định đặt chén trà xuống cáo từ.
Nào ngờ Tiền Bạch cũng thấy bầu không khí khó chịu, chẳng biết mở lời thế nào. Ban đầu hắn chỉ muốn trả ân, đưa vàng bạc là xong, ai ngờ lại sinh ra chuyện mời ăn thế này.
Bởi vì ân tình, hắn đành đồng ý, nhưng thân là nam tử, lại phải cùng dùng bữa với người mà hắn thấy có phần “ẻo lả”, trong lòng không khỏi gượng gạo, lại chẳng thể bỏ đi ngay.
Thấy Tần Vô Song cứ liên tục uống trà, hắn liền lễ phép rót thêm cho nàng.
Nào ngờ vừa cầm ấm lên, đưa tới trước mặt nàng, Tần Vô Song lại đúng lúc đặt chén xuống, hai bên không kịp tránh, liền va vào nhau, làm đổ cả ấm trà, nước trà nóng lập tức văng lên người Tần Vô Song.
Tần Vô Song lập tức đứng bật dậy, lúng túng phủi nước trà trên người, Nhụy Chu cũng vội vàng tới giúp nàng phủi sạch.
Tiền Bạch cũng đứng lên, chỉ biết luống cuống nhìn nàng, trên mặt đầy vẻ áy náy.
Nhụy Chu thấy hai tay Tiền Bạch đặt ngay cổ áo Tần Vô Song, hai tròng mắt suýt nữa rớt ra ngoài.
Tần Vô Song cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt lên ngực mình, mắt tròn xoe, đứng như trời trồng.
Tiền Bạch lúc đầu sững người, rồi cảm thấy có gì không đúng, cúi đầu nhìn kỹ, mới phát hiện bàn tay mình đang chạm vào một nơi mềm mại nhô ra, cả người như bị sét đánh trúng vậy.
Đúng lúc ấy, Mục Phỉ và Đoạn Dật Hiên cũng tới Bạch Phàn Lâu dùng bữa, tiểu nhị và hai tửu nương đang dẫn họ lên tầng ba, đi ngang qua liền trông thấy cảnh này.
Đoạn Dật Hiên nhìn thấy Tần Vô Song, ngạc nhiên nói: “Văn Trạm, chẳng phải đó là biểu đệ của huynh…” Lời chưa kịp dứt, Mục Phỉ đã lao tới như gió, vung tay hất tay Tiền Bạch ra, lại đẩy hắn một chưởng.
Tiền Bạch còn chưa kịp định thần, không kịp phòng bị bị đẩy lùi mấy bước, may mà Ngô Tam kịp thời đỡ lấy.
Ngô Tam lập tức chắn trước mặt Tiền Bạch, rút kiếm chỉ thẳng vào mặt Mục Phỉ, sát khí bừng bừng.
Tần Vô Song lúc này đã hồi thần, vội kéo Mục Phỉ lại sau lưng, nói với Ngô Tam: “Đây là bằng hữu của ta, đừng lo lắng.”
Mục Phỉ không hài lòng vì bị nàng chắn trước mặt, lập tức đẩy nàng sang một bên, chỉ tay vào mặt Tiền Bạch, giận dữ quát: “Ngươi là ai? Ban nãy tay ngươi sờ đâu vậy hả? Muốn làm gì?”
Tiền Bạch nhận ra hành động vừa rồi quá đường đột, mặt đỏ bừng, cúi gằm xuống, lắp bắp nói: “Ta… ta… y phục….của cô ấy dính nước trà nóng… không thể mặc nữa… của ta….của ta có thể mặc.”
Hắn vốn dĩ là lo y phục thấm trà nóng sẽ làm bỏng da Tần Vô Song, nên mới hấp tấp muốn giúp nàng thay ra, ai ngờ đâu nàng lại là nữ nhi!
Đoạn Dật Hiên nhìn nước trà trên đất, lại thấy áo trước ngực Tần Vô Song ướt sũng, mới hiểu chuyện, phe phẩy quạt, bước tới kéo Mục Phỉ, cười nói: “Văn Trạm, huynh làm gì mà dữ thế, chẳng qua là giúp nhau thay đồ thôi, đều là nam nhân cả mà.” Vừa nói vừa cười đi tới chỗ Tần Vô Song, tiếp tục nói, “Trịnh huynh, y phục của huynh ướt cả rồi, chi bằng mặc của ta, mới giặt xong, còn thơm lắm đấy.” Nói rồi liền định cởi y phục ra.
Mục Phỉ lập tức kéo hắn về, đẩy sang một bên, lườm một cái rồi phì một tiếng: “Phì! Người của gia, còn cần huynh giúp chắc?” Nói xong liền cởi áo ngoài ném cho Nhụy Chu, quát: “Còn không mau đi tìm chỗ cho cô ấy thay đồ!”
Nhụy Chu run lên, vội đón lấy áo, đỡ Tần Vô Song rời đi.
Tần Vô Song thấy Mục Phỉ như đang bắt quả tang người tình vụng trộm, vừa hạnh phúc vừa buồn cười.
Thấy trà đã nguội, nàng bèn giật lấy áo Mục Phỉ từ tay Nhụy Chu đưa trả lại, nói: “Không cần phiền thế, chỉ là chút nước trà, không hề gì.”
“Không hề gì?” Mục Phỉ không nhận y phục, chỉ nheo mắt nhìn nàng, giọng điệu mỉa mai:
“Sao? Cô còn định ở lại cùng hắn ăn cơm à?”
Tần Vô Song thấy hắn quản nhiều chuyện, cau mày hỏi lại: “Ta ở lại hay không, cùng ai dùng cơm, liên quan gì tới huynh?”
Mục Phỉ bước đến sát nàng, gần đến mức mũi gần chạm mũi, thấp giọng nói: “Gia nhắc cô, đừng quên ba điều ước định giữa ta và cô.”
Tần Vô Song càng nhíu mày, cười lạnh đáp: “Ta phạm vào điều nào? Ngược lại là huynh, đừng quên điều thứ nhất trong ba điều ấy.”
Mục Phỉ mím môi, không thể phản bác. Hắn liếc mắt nhìn Tiền Bạch và đầy tớ, trong lòng bực bội khó nói, dứt khoát ngồi phịch xuống ghế, khoanh tay, gác chân nói: “Nếu vậy, gia ở lại dùng bữa cùng các người. Nhưng yên tâm, hôm nay bữa này, gia mời.”
Tần Vô Song không nén nổi nữa, trừng mắt nhìn hắn, hỏi: ‘Mục Phỉ, huynh cứ phải đối đầu với ta cho bằng được sao?’”
Mục Phỉ trước tiên liếc xéo Tiền Bạch một cái, rồi cố ý cất giọng thật lớn nói với Tần Vô Song: “Hừ! Gia nào có đối nghịch gì với cô, dẫu sao giờ cô cũng là người của Mục gia ta, gia tất nhiên phải đề phòng có kẻ xấu dòm ngó, cũng là vì muốn tốt cho cô thôi.”
Đoạn Dật Hiên càng nghe càng khó hiểu, nhưng lại không dám tùy tiện xen vào.
Tiền Bạch nghe vậy, sắc mặt thoáng chốc tái xanh, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể cắn răng nín nhịn, không lên tiếng.
Tần Vô Song không thể ở lại thêm được nữa, liền ném thẳng y phục của Mục Phỉ lên đầu hắn, rồi quay sang Tiền Bạch, khách khí nói: “Tiền công tử, giữa ta và công tử coi như đã xong, cáo từ.” Nói rồi dắt Nhụy Chu rời đi.
Mục Phỉ lập tức đứng dậy, liếc Tiền Bạch một cái đầy cảnh cáo, rồi vội vàng cầm y phục đuổi theo.
Vừa đuổi kịp Tần Vô Song, Mục Phỉ lại bắt đầu giở giọng mỉa mai:
“Ồ hô, còn Tiền công tử nữa cơ đấy? Lại còn nói gì mà giữa hai người đã xong? Dây dưa như vậy, chẳng lẽ hắn là tình lang cũ của cô à?”
Tần Vô Song lập tức dừng bước, quay đầu trừng mắt nhìn Mục Phỉ, bực dọc đáp: “Phải thì sao, không phải thì sao?”
Tác giả có lời muốn nói: Tần Vô Song: Quan gia thì được phóng hỏa, thứ dân lại chẳng được thắp đèn, nói chẳng phải chính là chỉ người kia đó sao?
Mục Phỉ: Gia chẳng qua là nhất thời ngu muội, chưa thông suốt chuyện tình cảm mà thôi.
Tác giả: Thôi ngươi bớt ngụy biện đi! Theo ta thấy, ngươi đâu phải ngu muội nhất thời, mà là ngu si bẩm sinh mới đúng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)