Hắn đăm đăm nhìn bức rèm châu mã não đang đung đưa trước mặt: “Sẽ không đâu. Việc nghênh cưới Ngụy thị là hắn tiền trảm hậu tấu, lúc này ắt hẳn đang đầu tắt mặt tối, phân thân chẳng kịp. Nàng chỉ cần đợi lúc được triệu vào đại điện, trả lời mấy câu hỏi của Phụ hoàng là đủ.”
“Vậy, ta nên nói thế nào?”
“Hãy nói rằng nửa năm trước, chính nàng đã cứu mạng Lục hoàng tử trong biển lửa đại nạn. Nàng vì cứu ta mà dung nhan bị hủy, còn ta thì gian nan thoát chết. Ba tháng sau, khi nàng đã bình phục, ta và nàng mới nối lại tiền duyên,” Lâu Phù Thanh dừng lại một chút, giọng thấp xuống: “Dĩ nhiên, kẻ thủ ác phóng hỏa năm ấy có thể là bất kỳ ai, kể cả Ngụy Linh Huyên.”
Lời lẽ đầy mị hoặc của Lâu Phù Thanh cuốn lấy tâm trí Chúc Ngọc Triều. Bất chợt, bánh xe vấp phải đá hộc, cả người nàng mất đà lao về phía trước, may sao được Lâu Phù Thanh vững vàng giữ lấy cánh tay: “Nương tử cẩn trọng.”
Chúc Ngọc Triều ngước mắt nhìn vào đôi đồng tử tinh anh, xảo quyệt tựa loài cáo của hắn, đầu óc nàng bỗng chốc tỉnh táo: “Không được!”
Nếu nàng thực sự là Văn Đường, việc này có thể thành, nhưng nàng lại là Chúc Ngọc Triều, điều này tuyệt đối không thể. Chuyện Văn Đường bị hủy dung vốn chỉ vài kẻ biết đến, nếu đem ra nói trước triều đình, thiên hạ ắt sẽ xôn xao, sớm muộn gì cũng lộ chân tướng.
Nàng nhìn thẳng vào hắn: “Lục điện hạ thần thông quảng đại, chẳng lẽ không còn kế sách nào khác sao?”
“Nương tử thật sự không muốn sao?” Khóe môi mỏng của Lâu Phù Thanh khẽ cong lên, ánh mắt đầy vẻ nghiền ngẫm: “Nhưng ta nhớ rõ, phu tử dạy dỗ nàng thuở trước không phải là Trương phu tử hiện nay, mà là họ Lý.”
Chúc Ngọc Triều nhíu chặt chân mày. Hắn rốt cuộc đã thấu rõ bao nhiêu chuyện?
Kẻ giảng bài cho nàng năm xưa đúng là Lý phu tử, cũng chính ông ta là người đã chìa tay cứu giúp nàng trong đám cháy ấy. Tuy nhiên, lòng dạ ông ta có thực sự tốt hay không thì nàng chưa rõ, cũng chẳng thể chắc chắn liệu ông ta có nhận ra Văn Đường thực sự hay không. Vậy nên, sau khi nắm bắt được đại cục, việc đầu tiên nàng làm là dàn dựng màn kịch Lý phu tử vì hít quá nhiều khói độc mà bạo bệnh qua đời.
Trương phu tử nhờ đó mà thăng tiến, lão ta nịnh bợ nàng cũng chính là nịnh bợ quyền thế Văn gia.
Chúc Ngọc Triều bấm đốt ngón tay vào lòng bàn tay đến đau nhói, nàng ngẩng cao đầu đáp cứng: “Thì đã sao?”
“Đừng giận. Vậy thì cứ chiều theo ý nàng, đổi sang phương án khác nhé?” Hắn bóp nhẹ tay nàng như để trấn an: “Chỉ là kế sách này e rằng sẽ tổn hại đến danh tiết của nương tử.”
Chúc Ngọc Triều cười lạnh một tiếng: “Chút danh tiết đó, chẳng phải ngươi đã làm hao tổn không ít rồi sao? Nói nghe thử xem.”
...
Kinh thành Thần Võ những ngày vào thu, hai bên phố chính cây ngô đồng thưa thớt tiêu điều. Những chiếc lá vàng lìa cành, bị gió cuốn bay tới tận chân tường cung đỏ thắm. Một chiếc lá lướt qua hành lang dài hun hút, đậu khẽ trên bờ vai vững chãi của nam tử.
Lâu Phù Thanh không hề dừng bước, hắn phẩy nhẹ lá rụng trên vai, sải bước tiến về phía đại điện uy nghi. Vòng qua bức bình phong vẽ mây vờn, cuối cùng hắn cũng thấy lại ba chữ rồng bay phượng múa trên tấm biển: “Cần Chính Điện”.
Hắn hít một hơi thật sâu, bước vào trong điện, đứng đúng vị trí của một hoàng tử. Hôm nay hắn vận một bộ huyền y giản dị, không hề phô trương, thế nhưng từ lúc hắn bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Ngay cả bậc Cửu ngũ chí tôn cũng không ngoại lệ.
Vị đế vương khai quốc ngồi trên long ỷ, thái dương đã điểm bạc, vết chân chim nơi khóe mắt hằn sâu như cỏ dại lan tràn. Đôi mắt thâm thúy của Người chỉ dừng lại trên đứa con thứ sáu một thoáng, rồi thản nhiên rời đi, ra hiệu cho vị thái giám thống lĩnh.
Tiếng nói lanh lảnh của thái giám vang vọng khắp điện: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Đích trưởng tử khắc tận hiếu đạo, nhân phẩm đoan chính. Nay lập làm Hoàng thái tử, ban danh Lâu Cơ, chính vị Đông Cung. Khâm thử!”
Lâu Phù Thanh vẫn giữ nụ cười điềm nhiên, khẽ nghiêng đầu nhìn vị Trữ quân vừa được sắc phong. Lâu Cơ sắc mặt âm trầm, khóe mắt giật giật, ngay cả khi đưa tay đón lấy thánh chỉ, ngón tay hắn vẫn còn run rẩy dữ dội.
Nói là run vì xúc động thì không bằng nói là run vì thịnh nộ. Sự xuất hiện của Lâu Phù Thanh tuy không ngăn được đại điển, nhưng lại khiến hoàng đế lỡ mất giờ lành tuyên chiếu.
“Nhi thần tạ chủ long ân!” Lâu Cơ chậm rãi đứng dậy, nhìn lên phía bệ rồng: “Nhi thần nguyện dốc lòng lo việc nước, không phụ thánh ân. Thái Bặc Lệnh có lời, bảy ngày sau là ngày lành tháng tốt, nghi gia nghi thất. Nhi thần hôm nay cũng có một thỉnh cầu quá mười, muốn nghênh thú đích nữ Ngụy thị ở Nhuỵ Hà là Ngụy Linh Huyên làm chính thê.”
Sau bức rèm che, thần sắc Hoàng đế không rõ buồn vui. Người chưa vội lên tiếng, và đó chính là cơ hội để Lâu Phù Thanh phá bĩnh.
Lâu Phù Thanh sải bước dài, đứng vững vàng bên cạnh Lâu Cơ, hai gối quỳ sụp xuống, khẩn thiết thưa: “Hoàng huynh đã có ý thành gia lập thất, phụ hoàng sao không tác thành luôn tâm nguyện của nhi thần? Để kinh thành được hưởng niềm vui nhân đôi.”
Sau một hồi im lặng, Hoàng đế trầm giọng hỏi: “Ồ? Phù Thanh có ý gì? Nếu là tình trong như đã, trẫm nhất định sẽ không ngăn trở.”
“Nhi thần muốn nghênh thú đích nữ Văn thị ở Nhuỵ Hà, Văn Đường.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

