Xem ra dù cô liều mạng làm chuyện thất đức để trộm súng thì cũng chẳng dùng nổi.
Trần Di Tĩnh đành phải vứt súng đi, tiếp tục đi chỗ khác tìm giấy ghi chú.
[Điểm binh điểm tướng, điểm trúng ai thì là người đó.]
Trần Di Tĩnh đang lặng lẽ đi theo đám đông phía trước thì bất chợt nghe thấy tiếng cười. Cô ngẩng đầu nhìn, thấy một bạn học đội mũ ở phía đầu đội hình, điểm tâm trí tụt không phanh.
74, 63, 58.
Cô lạnh toát sống lưng, vội vã chen khỏi đám người, quay đầu bỏ chạy.
“Ha ha ha ha, đi mà nói với ông nội mày về cơn ác mộng này đi, tao không thèm chơi nữa!” Người nọ đột nhiên gào lên điên dại, vác khẩu súng dài quét loạn vào đám đông.
“Á á á á!!!”
Người phía trước Trần Di Tĩnh lập tức chạy tán loạn, tiếng hét chói tai xé toạc không gian. Một bạn học phía sau rất ung dung đi theo, tay vẫn cầm súng, không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn điểm tâm trí đỏ lòm trên đầu, rõ ràng đã phát điên.
Dù Trần Di Tĩnh chạy từ sớm, nhưng bị đám đông xô đẩy, việc di chuyển cũng trở nên khó khăn.
Gã kia nổ súng rất dữ dội, thậm chí có hai viên đạn sượt qua cánh tay cô.
Ai đó nắm lấy cô, lôi tuột vào một căn phòng chứa đồ chật chội.
Trần Di Tĩnh còn chưa kịp nói gì thì người kia đã lên tiếng trước.
“Đừng sợ.” Giọng điệu dịu dàng: “Mình biết cậu mà.”
"Mình là bạn cùng phòng của Giang Diệc Kỳ, cậu là bạn học của anh ta phải không?"
anh ta nói tiếp.
Tiếng súng đùng đoàng vang lên từ xa, khiến cả hai giật mình.
Trần Di Tĩnh mới nói: "Ồ, cậu là bạn cùng phòng của lớp trưởng chúng tôi, chuyên ngành tiếng Nhật, phải không."
"À đúng!"
"Lúc nãy cảm ơn cậu nhé, bạn học." Trần Di Tĩnh liếc nhìn vào phòng chứa đồ này, bên trong chất đầy các thứ như cây lau nhà và xô nước.
Anh ta gãi đầu: "Cậu tìm thấy giấy ghi chú chưa?"
Trần Di Tĩnh dừng lại một chút, nhìn về phía anh ta: "Không, mình thật sự không tìm thấy."
Lục Đăng Xuyên cười toe toét, lấy ra một tờ giấy ghi chú nhàu nát, trên đó có một khung lớn và một khung nhỏ: "Mình tìm thấy rồi. Còn chỗ, cậu viết đi."
Trần Di Tĩnh ngạc nhiên: "Mình sao?"
"Ừ. Mọi người giúp đỡ nhau, nhanh chóng qua ải thôi."
Trần Di Tĩnh bật cười: "Cậu tốt bụng đến vậy à."
Anh ta có chút ngại ngùng: "Cũng tàm tạm thôi. Mặc dù không biết ai đang đùa ác."
"Cậu gọi đây là trò đùa ác?" Trần Di Tĩnh có chút bất ngờ nói: “Trước khi trò chơi bắt đầu, cái chết của họ rõ ràng không giống do con người gây ra."
"Ừ? Chết thế nào?" Lục Đăng Xuyên ngạc nhiên hỏi.
"Lớp các cậu không có ai bị giết sao?"
Lục Đăng Xuyên lắc đầu, ánh mắt sáng rõ: "Trước đó mình ở văn phòng học viện, không thấy ai cả."
Không ngờ anh chàng này có chỉ số tâm trí cao như vậy. Hóa ra là chưa chứng kiến cảnh tượng thảm khốc đó.
"Đúng đúng rồi." Lục Đăng Xuyên lại luống cuống lấy từ trong người ra một thanh socola đưa cho cô: “Ăn cái này đi, ăn chút ngọt sẽ giúp bình tĩnh, không căng thẳng nữa."
"Cảm ơn." Trần Di Tĩnh nhận lấy, đầu ngón tay hai người chạm nhẹ dưới lớp vỏ socola.
Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


