74, 63, 58.
Cô lạnh toát sống lưng, vội vã chen khỏi đám người, quay đầu bỏ chạy.
“Ha ha ha ha, đi mà nói với ông nội mày về cơn ác mộng này đi, tao không thèm chơi nữa!” Người nọ đột nhiên gào lên điên dại, vác khẩu súng dài quét loạn vào đám đông.
“Á á á á!!!”
Người phía trước Trần Di Tĩnh lập tức chạy tán loạn, tiếng hét chói tai xé toạc không gian.
Một bạn học phía sau rất ung dung đi theo, tay vẫn cầm súng, không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn điểm tâm trí đỏ lòm trên đầu, rõ ràng đã phát điên.
Dù Trần Di Tĩnh chạy từ sớm, nhưng bị đám đông xô đẩy, hành động cũng khó khăn.
Gã kia nổ súng rất dữ dội, thậm chí có hai viên đạn sượt qua cánh tay cô.
Ai đó nắm lấy cô, lôi tuột vào một căn phòng chứa đồ chật chội.
Trần Di Tĩnh còn chưa kịp nói gì thì người kia đã lên tiếng trước.
“Đừng sợ.” Giọng điệu dịu dàng: “Mình biết cậu mà.”
Trần Di Tĩnh ngẩng đầu. Chàng trai trước mặt có làn da trắng, mặt mũi thanh tú, trên gương mặt là sự tử tế hơi… quá mức.
[Bom người Lục Đăng Xuyên: Điểm sinh mệnh 100, điểm tâm trí 93, điểm công đức chưa mở khóa, kim cương 0, tiền Bỉ Ngạn 200.]
Chỗ có chữ viết bỗng lóe sáng, hiện ra một khung vuông, phần bị đóng khung cả mặt trước mặt sau đều không thể viết thêm được.
Có lẽ vì chữ họ viết quá to, một nhóm người viết xong thì tờ giấy ghi chú cũng đầy kín chỗ.
Những người còn lại thì khuyên nhủ: “Gì mà căng vậy chứ. Đi tìm tiếp đi. Cậu có lấy về cũng không viết được nữa.”
Lôi Nhất Danh bị đẩy dính vào tường, bọn họ thì bỏ đi, vừa nói vừa cười.
Anh ta cúi đầu, như mất hồn, lẩm bẩm mắng mỏ vài câu, rồi càng lúc càng lớn tiếng: “Mình không muốn đâu, là do các cậu ép mình! Ban đầu mình không muốn mà! Mình không muốn! Vì sao luôn đối xử với mình như vậy!!!”
Lôi Nhất Danh lấy ra một khẩu súng, không rõ là loại gì, nhưng anh ta điên cuồng nã đạn vào đám người đó, đến mức bị lực giật làm cho ngã ngồi dưới đất.
Trên mặt đám bạn học cướp giấy ghi chú vẫn còn đọng lại nụ cười giễu cợt, mà cơ thể họ thì vỡ nát như những quả mọng bị đè bẹp.
Tiếng súng vang dội như cơn lốc khiến cả tầng đều hoảng loạn hét lên, máu đỏ tươi lan ra khắp sàn.
[Quyền giết chóc bắt đầu chuyển giao.]
[Điểm binh điểm tướng, chọn trúng ai thì là người đó.]
Lôi Nhất Danh nghe thấy thông báo của hệ thống thì sực tỉnh, nhìn cảnh tượng giết chóc ngay trước mắt, vẻ mặt đầy hoảng sợ, vứt súng ôm đầu gào khóc bỏ chạy.
[Sát thủ Lôi Nhất Danh, chúc mừng bạn đã nhận được 5 viên kim cương.]
Anh ta nghe thấy câu đó.
Trần Di Tĩnh đang bịt tai mình, đi tới chỗ khẩu súng bị vứt lại, nhìn theo hướng nòng súng thì thấy mấy cái xác bê bết máu thịt.
Cô cố nén cảm giác buồn nôn, lật khẩu súng xem thử nhưng cô không biết dùng.
[Thị dân Trần Di Tĩnh, vật phẩm này không thể tải lên không gian lưu trữ.]
Trần Di Tĩnh nhận ra, những người có thể sử dụng vũ khí hẳn sẽ được hệ thống tự động dạy cho điều gì đó. Giống như việc cô tự học được cách xem chỉ số của người khác vậy. Nếu không thì Lôi Nhất Danh và đám bạn cùng phòng của cô cũng chẳng thể nhanh chóng thuần thục cách dùng súng như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


