Nếu không có ai ra tay giết người, số lượng giấy note chắc chắn sẽ không đủ để mọi người vượt ải.
“Cậu tìm thấy rồi à? Lôi Nhất Danh, giỏi quá đi mất!”
Vài nam sinh chạy lướt qua bên cạnh cô, tụ lại một chỗ.
Cô núp sau tường, nhìn mấy người ở góc tường.
Nam sinh bị vây tên là Lôi Nhất Danh, người không cao nhưng rất gầy, tóc tai rối bù, rụt rè ôm chặt tờ giấy note, chiếc vòng tay trên cổ tay nhấp nháy ánh sáng đỏ. Điểm tâm trí dao động khoảng 75.
“Viết cho bọn tớ đi, viết tên cho bọn tớ đi!”
Có người rút bút ra, giật lấy giấy note định viết tên lên đó.
Lôi Nhất Danh không chịu: “Cái… cái này là tớ tìm thấy mà, tớ còn chưa viết.”
Những người kia không thèm để ý, trực tiếp ép tay anh ta lên tường, giành nhau viết tên lên giấy.
Chỗ có chữ viết bỗng lóe sáng, hiện ra một khung vuông, phần bị đóng khung cả mặt trước mặt sau đều không thể viết thêm được.
Có lẽ vì chữ họ viết quá to, một nhóm người viết xong thì tờ giấy note cũng đầy kín chỗ.
Lôi Nhất Danh cuống lên: “Thế… thế tớ phải làm sao?”
Người cướp giấy note cười khẩy, nhét tờ giấy vào túi: “Thì cậu đi tìm tiếp đi. Hết chỗ viết rồi còn đâu.”
“Trả… trả lại cho tớ, cái đó là tớ tìm được trước mà.” Lôi Nhất Danh vừa nói vừa thò tay vào túi người kia.
Những người còn lại thì khuyên nhủ: “Gì mà căng vậy chứ. Đi tìm tiếp đi. Cậu có lấy về cũng không viết được nữa.”
Lôi Nhất Danh bị đẩy dính vào tường, bọn họ thì bỏ đi, vừa nói vừa cười.
Cậu ta cúi đầu, như mất hồn, lẩm bẩm mắng mỏ vài câu, rồi càng lúc càng lớn tiếng: “Tớ không muốn đâu, là do bọn cậu ép tớ! Ban đầu tớ không muốn mà! Tớ không muốn! Vì sao luôn đối xử với tớ như vậy!!!”
Lôi Nhất Danh tải ra một khẩu súng, không rõ là loại gì, nhưng cậu ta điên cuồng nã đạn vào đám người đó, đến mức bị lực giật làm cho ngã ngồi dưới đất.
Trên mặt đám bạn học cướp giấy note vẫn còn đọng lại nụ cười giễu cợt, mà cơ thể họ thì nổ tung như trái mọng bị đè bẹp.
Tiếng súng vang dội như cơn lốc khiến cả tầng đều hoảng loạn hét lên, máu đỏ tươi lan ra khắp sàn.
[Quyền giết chóc bắt đầu chuyển giao.]
[Điểm binh điểm tướng chọn trúng ai thì là người đó.]
Lôi Nhất Danh nghe thấy thông báo của hệ thống thì sực tỉnh, nhìn cảnh tượng giết chóc ngay trước mắt, mặt đầy hoảng sợ, vứt súng ôm đầu gào khóc bỏ chạy.
[Sát thủ Lôi Nhất Danh, chúc mừng bạn đã nhận được 5 viên kim cương.]
Anh ta nghe thấy câu đó.
Trần Di Tĩnh đang bịt tai mình, đi tới chỗ khẩu súng bị vứt lại, nhìn theo hướng nòng súng thì thấy mấy cái xác bê bết máu thịt.
Cô cố nén cảm giác buồn nôn, lật xem khẩu súng đó cô không biết dùng.
Trần Di Tĩnh đành phải vứt súng đi, tiếp tục đi chỗ khác tìm giấy note.
[Điểm binh điểm tướng, điểm trúng ai thì là người đó.]
Trần Di Tĩnh đang lặng lẽ đi theo đám đông phía trước thì bất chợt nghe thấy tiếng cười. Cô ngẩng đầu nhìn, thấy một bạn học đội mũ ở phía đầu đội hình, điểm tâm trí đang tụt không phanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


