Người nói là một bạn có chỉ số điểm tâm trí là 77, trạng thái tinh thần minh mẫn.
“Phía trước nói gì thế? Nghe không rõ.”
Tiếng la hét từ phía sau cũng vọng tới.
Trần Di Tĩnh thấp bé, chen giữa đám đông gần như bị xô đẩy đi, đến thở còn khó khăn.
Một lúc sau, dòng người như được tháo van, bất ngờ tản ra.
Không khí mát lạnh ập tới, cô bước vào một hành lang quen thuộc.
Đây là khu tổng hợp tòa A, cô nhìn quanh, thấy cửa thang máy hiện dòng chữ “3F”.
Một màn hình hiện lên lơ lửng trước mặt mọi người.
[Giờ công bố luật chơi của “Điểm binh điểm tướng”.]
[Địa điểm lần này: Phân khu thứ nhất, Khu Kinh Trập, Tứ Phương Đại Lâu.]
[Thời lượng trò chơi: 3 tiếng.]
[Quy tắc trò chơi:
Người chơi được hệ thống chọn sẽ có 10 phút quyền sát hại, giết một người sẽ nhận được một viên kim cương.
Hai viên kim cương có thể đổi được một tờ Giấy note.
Người chơi đáp ứng điều kiện qua vòng phải đến cửa tầng 1 của tòa nhà bất kỳ để xác nhận trước khi thời gian kết thúc, xác nhận thành công mới rời khỏi địa điểm được.]
[Điều kiện vượt vòng: Mười viên kim cương hoặc năm tờ Giấy note có ghi tên người chơi.]
[Lưu ý: Người chơi thua cuộc sẽ bị xóa sổ sau 3 tiếng.]
Tách tách tách.
Trần Di Tĩnh nghe thấy tiếng viên bi rơi xuống đất, cô cúi đầu khi mọi người còn đang đọc luật chơi, phát hiện có vài viên đạn rơi ra từ người phía trước.
Cô lặng lẽ nhặt lên.
Sau một chút do dự, Trần Di Tĩnh nạp số đạn ấy vào vòng tay, biết đâu sau này dùng được.
[Số đạn +5.]
[Phát hiện thị dân Trần Di Tĩnh có hành vi trộm cắp, điểm công đức -5.]
Chỉ là nhặt rác thôi mà.
Nhặt rác cũng bị trừ điểm công đức à?
[Thị dân Trần Di Tĩnh, xin hãy tuân thủ các quy tắc hành vi tại Bỉ Ngạn, đừng vi phạm pháp luật, cố gắng tích lũy công đức, trở thành một công dân tốt.]
Trần Di Tĩnh: “Một hệ thống giết người mà cũng dám bảo tôi làm việc thiện tích đức à?”
[…]
Tiếng đếm ngược phát ra từ loa phóng thanh, từ năm đếm ngược xuống một.
Tiếng còi chói tai vang lên.
[Đinh! Điểm binh điểm tướng bắt đầu.]
[Điểm binh điểm tướng, chọn trúng ai thì là người đó.]
Đám đông trở nên hỗn loạn, một phần người bắt đầu chạy, cũng có những người còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đứng ngây ra tại chỗ.
Trần Di Tĩnh chen qua đám người, kéo lấy Lâm Y đang ôm súng, co ro nhìn quanh: “Đừng nhìn nữa, mau đi tìm giấy note đi.”
Lâm Y sợ hãi bám chặt lấy cô: “Không… Hay là mình trốn đi, nhỡ có ai nổ súng thì sao?”
“Lúc đầu chắc chưa ai dám nổ súng đâu.” Trần Di Tĩnh nhìn đám đông đang nhốn nháo, nghĩ đến việc bản thân không có vũ khí, đứng yên ở đây cũng chẳng khác gì chờ chết một cách vui vẻ, thế là cô buông tay ra: “Vậy cậu trốn đi, mình chuồn trước đây.”
Cô gạt tay Lâm Y, chạy đi.
Bốn tòa nhà tổng hợp trong trường học được xây quây lại với nhau, cô nhìn ra ngoài, có thể thấy mọi người trong cả bốn tòa đang chạy lên chạy xuống qua những ô kính. Cả tòa nhà kêu ong ong như thể đang bị động đất vậy.
Trần Di Tĩnh thậm chí còn nghi ngờ mấy vạn học sinh trong trường đều bị nhét vào bốn tòa nhà này.
Sau một hồi tìm kiếm, cô bỗng nhớ ra câu “số lượng giấy note tăng theo tổng số kim cương”, điều này cho thấy lúc trò chơi mới bắt đầu, giấy note chắc chắn rất ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


