[Trò chơi của vòng này sắp bắt đầu, mời các người chơi chuẩn bị sẵn sàng.]
[Phát hiện hành vi trộm cắp, điểm công đức…]
Trần Di Tĩnh cúi đầu lướt đi lướt lại trên vòng tay, làm mới hai ba lần.
Mùi máu vẫn còn vương trên chóp mũi cô, cảnh tượng tàn sát kỳ quái vừa rồi khiến ai nấy đều nhận ra đây chẳng phải trò “chơi” gì cả, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Trong tình huống này, vũ khí và trang bị tất nhiên trở nên vô cùng quan trọng. Nhưng dù cô có làm mới bao nhiêu lần, mục Trang bị vẫn chỉ hiện mỗi cái dây sạc.
Xem ra vai “Thị dân” ngoài việc nhìn trộm thuộc tính người khác để thỏa mãn chút tò mò thì đúng là vô dụng thật, cảm giác làm vật hy sinh đúng là tăng tối đa.
Vận may kiểu này đúng là bốc trúng bài xấu ngay lập tức.
Có lẽ trò chơi lần này, cũng giống như cuộc đời của cô, chỉ có ba giai đoạn:
1: Bắt đầu.
2: Cái quái gì đang xảy ra vậy.
3: Chết.
[Đang cài đặt gói dữ liệu trò chơi, mời các người chơi giữ nguyên vị trí chờ trong mười phút.]
Một lúc sau, mọi người dần hoàn hồn sau cơn hỗn loạn lúc nãy, bắt đầu kiếm người quen để lập nhóm.
Ba bạn cùng phòng của Trần Di Tĩnh cũng tụ lại quanh cô.
“Di Tĩnh, bọn mình bốc trúng Sát thủ hết rồi, cậu là vai gì thế?”
“Thị dân.”
Hồ Vũ Phi nói: “Cả lá này mà cậu cũng bốc được, vận đen thật đấy.”
Trần Di Tĩnh: “Thôi thì sống sót qua loa vậy.”
“Á!” Từ Khả Nghi kêu lên, tay xuất hiện một khẩu súng: “Không ngờ thực sự có thể tải được! Đây là súng thật à?”
“Chắc chắn là thật rồi.” Lâm Y nghiêm mặt đáp: “Không thì vừa nãy đã chẳng xảy ra chuyện như thế.”
Chưa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo tiếng kính vỡ, làm cả đám người hoảng loạn.
Hồ Vũ Phi và Từ Khả Nghi liếc nhau, Từ Khả Nghi cúi đầu sờ khẩu súng, lộ vẻ ngập ngừng: “Y Y, cậu thấy cậu sẽ chia món gì cho Di Tĩnh?”
“Mình…” Lâm Y ấp úng.
“Không cần gì đâu.” Trần Di Tĩnh lên tiếng: “Các cậu cứ lo cho mình đi.”
“Cậu tự tin là sẽ qua được vòng này à?” Hồ Vũ Phi ngạc nhiên hỏi.
“Cũng không hẳn.” Trần Di Tĩnh nhún vai: “Cuộc đời toi rồi thì trò chơi cũng toi nốt thôi.”
[Mời các người chơi đi theo chỉ dẫn để tập hợp.]
Lúc này, cửa lớp bất ngờ bật mở.
Giang Diệc Kỳ đẩy một bạn học đang thập thò ra ngoài: “Giao nhiệm vụ mở đường cho cậu đấy.”
Người kia bám lấy cánh cửa: “Trên tường có mũi tên này, phía đó đông người lắm cơ!”
Trần Di Tĩnh đi theo sau mọi người, cũng bước ra khỏi lớp.
Hành lang bây giờ đã hoàn toàn thay đổi, dài và tối, le lói ánh đỏ sẫm, mũi tên phát sáng dán trên tường trở nên đặc biệt nổi bật.
Ở cuối hành lang là một lối đi rộng rãi, từng tốp người từ các phía đang đổ về đó. Nhóm của cô cũng lần lượt bước vào dòng người.
Lối đi rất rộng, nhưng người thì quá nhiều, khiến Trần Di Tĩnh liên tưởng đến tuyến số 1 vào giờ cao điểm.
“Đằng sau đừng có chen nữa!”
“Làm ơn đừng đẩy người khác được không?”
Phía trước liên tục vang lên tiếng càu nhàu.
“Ồn ào chết đi được, ồn nữa là tôi giết hết cho xong.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


