Lục Đăng Xuyên ghé tai nghe rồi mở cửa, một bóng người nhanh chóng lướt vào, nhìn thấy Trần Di Tĩnh liền nói: "Tiểu Di Tĩnh? Cậu sao lại ở đây?"
"Ồ, là lớp trưởng à."
Giang Diệc Kỳ ngăn hành động đưa bút của bạn cùng phòng mình, không khách sáo nói: "Chúng tôi không thể viết tên không công cho cậu được? Cậu lấy cái gì để đổi?"
Trần Di Tĩnh: "Tôi lấy hạnh phúc nửa đời sau của cậu để đổi."
Lục Đăng Xuyên cười, không để ý đến sự ngăn cản của Giang Diệc Kỳ mà đưa bút và giấy ghi chú cho cô: "Cậu đừng lo cho anh ta, cứ viết đi."
"Ồ ồ ồ, đồ nhà quê, chỉ có anh là tỏ ra hào phóng à?" Giang Diệc Kỳ bực bội nói.
Trần Di Tĩnh nhanh chóng viết tên mình lên, đợi đến khi khung bao quanh tên "Trần Di Tĩnh" biến mất hoàn toàn mới thở phào nhẹ nhõm trả lại giấy ghi chú.
Trong tình huống này, có lợi mà không chiếm đúng là ngốc.
Còn về việc có lợi lại để người khác chiếm…
Trần Di Tĩnh không nhịn được nhìn trộm nam sinh đang tranh luận với Giang Diệc Kỳ, không biết tại sao có chút cảm động.
Cũng là một kẻ ngốc nhỉ.
"Thôi được rồi, nếu vậy, chúng ta mau ra ngoài tìm giấy ghi chú đi!" Cuối cùng Giang Diệc Kỳ thỏa hiệp nói: “Thời gian có hạn!"
Ba người không nói thêm gì, ra khỏi phòng chứa đồ rồi đi khắp nơi tìm kiếm.
"Bây giờ người chết nhiều rồi, giấy ghi chú chắc chắn dễ tìm hơn." Giang Diệc Kỳ bước đi mạnh mẽ.
[Điểm binh điểm tướng, chỉ ai người ấy chịu.]
Giang Diệc Kỳ đột ngột dừng chân, giơ ngón trỏ lên: "Này, các cậu nói, trên người thi thể có giấy ghi chú chưa dùng không?"
Trần Di Tĩnh nói: "Chắc có, không thì lục thử?"
Lục Đăng Xuyên lại lắc đầu: "Không được, người ta đã chết rồi, chúng ta nên tôn trọng một chút."
"Không ổn, là bom người!" Giang Diệc Kỳ nhanh chân chạy đi.
Lục Đăng Xuyên gọi với theo bóng lưng anh ta: "Nhớ ở phòng chứa đồ tầng hai…"
"Còn không mau chạy đi!" Trần Di Tĩnh kéo anh ta không nói thêm mà chạy lên lầu.
Chạy một mạch đến tầng bốn tòa nhà A, tránh xa dư chấn của vụ nổ, Trần Di Tĩnh mới thả anh ta ra rồi thở dốc.
Thật muốn chết rồi, từ sau bài kiểm tra thể lực học kỳ trước chưa từng chạy điên cuồng như thế này.
Lục Đăng Xuyên nhìn xa xăm về cảnh tượng cuộc trốn chạy giết chóc đối diện, khuôn mặt không mấy vui vẻ: "Sao bây giờ ai cũng vừa có được tư cách là bắt đầu giết người ngay."
Trần Di Tĩnh tựa lưng vào tường, hơi thở vẫn chưa ổn định: "Muốn sống… không từ thủ đoạn nào… có thể hiểu được."
"Nhưng mà dù sao, chỉ tùy tiện giết người như này cũng quá đáng lắm rồi."
Trong lúc nói chuyện, có người từ tầng trên chạy xuống vô ý đá vài xác chết xuống dưới, vài giờ trước còn sống động biết bao, giờ giống như những con cá thối đang phơi bụng, mặc cho người ta giẫm đạp.
"Nếu cậu có được tư cách giết chóc, cậu sẽ giết người chứ?" Lục Đăng Xuyên hỏi.
Giày của Trần Di Tĩnh đã bị nhuốm máu đến mức không thể nhận ra, vết thương không biết từ đâu ra đau nhói.
Tầm mắt mở rộng, chẳng còn bóng dáng của tòa nhà giảng dạy nào cả.
Bốn tòa nhà đứng bao quanh nhau đã biến thành địa ngục. Những bóng ma giương nanh múa vuốt đuổi theo đám người đang chạy tán loạn. Những người mất hồn đến lượt, cầm súng lên, cười điên loạn, bắn hạ vài viên kim cương trong vô thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


