Lục Tích ngồi im tại chỗ, mặt đỏ đến mức gần như sắp nhỏ máu.
Cô chưa từng hôn con trai, ngay cả lần nắm tay duy nhất cũng là hồi cấp hai. Sau khi bị anh rể phát hiện, chị gái còn đánh cô một trận.
Bây giờ đột nhiên phải làm chuyện đó, về mặt tâm lý Lục Tích thật sự không vượt qua nổi.
Hơn nữa, nghe nói lần đầu rất đau. Đàn ông trong tiểu thuyết lại còn dữ dội vô cùng, lần nào cũng giày vò cả đêm, cô chịu không nổi đâu.
“Anh... anh Phó, tối nay chúng ta...”
“Hửm?” Phó Nam Châu nhướng mày.
“Không có gì.” Lục Tích vội lắc đầu.
Chuyện như hỏi anh có định động phòng hay không, cô thật sự không tài nào mở miệng được.
“Đi thôi, tôi đưa em lên phòng.” Khóe môi Phó Nam Châu thấp thoáng ý cười, khiến ngũ quan vốn đã tuấn tú lại càng thêm đẹp mắt.
Cô gái nhỏ đúng là cô gái nhỏ, rất dễ đỏ mặt, mọi biểu cảm đều hiện hết lên mặt, chẳng giấu nổi chút tâm tư nào.
Anh sải đôi chân dài đi lấy vali của Lục Tích.
Lục Tích vội chạy tới: “Anh Phó, để tôi tự làm.”
Nhưng Phó Nam Châu lại cúi đầu nhìn đôi chân trần trắng nõn của cô.
Lục Tích lập tức co những ngón chân lại, cúi đầu nói: “Xin lỗi, tôi không đi dép.”
Phó Nam Châu lấy ra một đôi dép lê nữ dễ thương, quỳ một gối trước mặt cô rồi nắm lấy cổ chân cô.
Lục Tích giật mình: “Để tôi tự đi.”
Phó Nam Châu cũng hoàn hồn, tự giễu cười một tiếng.
Động tác đã khắc sâu vào tận xương tủy, dù đầu óc có quên thì cơ thể cũng không quên được.
Thế giới của người có tiền đúng là liên tục làm mới nhận thức của cô.
“Phòng thay đồ ở bên này. Tủ quần áo bên trái là của tôi, đồ của em để bên phải. Tám ngăn kéo ở giữa dùng để đựng quần lót và tất, đồ lót của em cũng có thể để trong đó.”
Lục Tích vội xua tay: “Không cần đâu, tôi để trong vali là được rồi.”
Ở nhà chị gái, quần áo của cô vẫn luôn được cất trong vali.
Lúc đi học cô đều ở ký túc xá, bình thường về nhà cũng không thể tùy tiện để quần áo bên ngoài.
Mỗi lần chị gái sắp xếp quần áo của cô xong, Lý Thiến đều tới cất chúng đi.
Chị gái và anh rể từng nói với Lý Thiến rất nhiều lần về chuyện này, nhưng lần nào bà ấy cũng bảo: “Hai đứa thật chẳng hiểu nỗi khổ tâm của mẹ gì cả. Tích Tích học hành nặng như thế, lấy đâu ra thời gian dọn dẹp? Cứ để trong vali, mặc bộ nào lấy bộ đó, vừa không chiếm chỗ vừa gọn gàng.”
Sau khi có Quả Quả, Lý Thiến lại càng quản chặt hơn.
Vì vậy, Lục Tích đã quen cất đồ của mình trong vali. Một chiếc vali nhỏ chẳng chiếm bao nhiêu chỗ, bình thường nhét xuống gầm giường là được, hoàn toàn không vướng víu đến ai.
Phó Nam Châu đứng tại chỗ, trong mắt mang theo vài phần trêu chọc.
“Bạn nhỏ Lục Tích, đây không phải khách sạn mà là nhà của em. Em là nữ chủ nhân ở đây, đồ của em muốn để đâu cũng được.”
Hai má Lục Tích hơi nóng lên.
Phó Nam Châu gọi cô là “bạn nhỏ Lục Tích”.
Hơn nữa, anh còn nói nơi này là nhà của cô.
Rõ ràng cô có bỏ đồng nào ra đâu.
“Vâng.”
Lục Tích nhỏ giọng đáp, đẩy vali vào phòng thay đồ.
Phó Nam Châu cũng đi theo vào, sau đó lấy một chiếc quần lót nam mới từ trong ngăn kéo, lại lấy bộ đồ ngủ lụa màu xám bạc cùng một chiếc khăn tắm trắng.
Sau khi anh rời đi, Lục Tích đứng trong phòng thay đồ, phát hiện nơi này còn rộng hơn căn phòng cô ở cùng Quả Quả rất nhiều.
Có tiền đúng là tốt thật.
Không biết đến bao giờ cô mới kiếm được nhiều tiền như vậy. Đến lúc đó cô sẽ mua một căn nhà thật lớn, bình thường tự mình ở, khi chị gái và Quả Quả tới cũng có chỗ nghỉ lại.
Có điều chắc chắn không thể so với nơi này được.
Cô làm sao kiếm nổi nhiều tiền đến thế.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)