“Là lỗi của anh. À phải rồi, mẹ đã nói chuyện đó với anh. Em không cần quan tâm, bà ấy đúng là làm bậy. Tích Tích sao có thể gả qua đó làm mẹ kế cho người ta được? Nhân phẩm không tốt thì dù có đưa sính lễ mười triệu, anh cũng không đồng ý cho Tích Tích lấy.”
“Đây là... nhà của cậu Y Y sao? Đây chẳng phải biệt thự lớn à?”
Lục Tích chớp mắt, có phần kinh ngạc.
Cậu của Y Y giàu đến vậy sao?
Bình thường Trang Y tiêu tiền rất thoải mái, nhìn là biết gia đình có điều kiện, nhưng Lục Tích không ngờ cậu của Trang Y lại giàu đến mức này.
Đúng rồi, mật khẩu.
Lục Tích mở tin nhắn trên điện thoại, quả nhiên Phó Nam Châu đã gửi mật khẩu cho cô.
Cô nhập mật khẩu, cổng lớn lập tức mở ra.
Lục Tích đi theo con đường lát sỏi cuội vào trong. Hai bên là vườn hoa, sâu hơn nữa còn có một bể bơi ngoài trời cực lớn, phía sau là căn biệt thự ba tầng. Cô cảm giác diện tích mỗi tầng phải hơn sáu trăm mét vuông.
“Chủ nhân, chào mừng về nhà.”
Khóa cửa thông minh phát ra giọng máy móc, sau đó cửa chính tự động mở.
Lục Tích dè dặt thò đầu nhìn vào trong, do dự một lúc mới cẩn thận bước vào.
Bước chân cô rất nhẹ, chỉ sợ làm bẩn nhà người ta.
Căn biệt thự này thật sự quá lớn, nội thất cũng vô cùng sang trọng.
Tự tiện vào nhà người khác khiến Lục Tích vẫn hơi mất tự nhiên. Vì vậy, sau khi cởi giày, cô đến dép lê cũng không dám mang, đặt vali ngay sát cửa rồi tới sofa ngồi chờ Phó Nam Châu.
Ban đầu Lục Tích còn ngồi ngay ngắn, sau đó dần nghiêng người nằm xuống sofa, mơ màng ngủ thiếp đi.
**
Phó Nam Châu vừa về nước tiếp quản tổng công ty, có rất nhiều công việc cần bàn giao, vì vậy anh tăng ca đến mười giờ tối mới trở về.
Nhìn cô gái đang cuộn tròn trên sofa, ánh mắt anh khựng lại, trong khoảnh khắc có chút thất thần.
Khung cảnh như từng quen thuộc, chỉ là người đã thay đổi.
Sau một thoáng thất thần, Phó Nam Châu mới nhớ ra đây là cô vợ nhỏ của mình, hai người vừa đăng ký kết hôn hôm nay.
Sao cô nhóc này lại ngủ ở đây?
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, dịu dàng phủ lên khuôn mặt trắng nõn của cô gái. Làn da cô trắng đến phát sáng, giống như nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.
Thật sự quá giống.
Phó Nam Châu nhìn cô một lúc rồi kéo lỏng cà vạt. Bị bó buộc cả ngày khiến cổ anh cũng nhức mỏi, anh cần thả lỏng một chút.
Sau đó, Phó Nam Châu bước tới, khom người định bế Lục Tích lên.
Cô gái đang ngủ say mơ màng mở mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Phó Nam Châu. Mất một lúc cô mới đột nhiên bật dậy.
“Ui da...”
Trán hai người đập vào nhau. Lục Tích đau đến mức ôm trán, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.
Phó Nam Châu bật ra tiếng cười trầm dễ nghe: “Tôi ăn thịt cô được à? Sợ đến thế sao?”
“Xin lỗi cậu.” Lục Tích buột miệng.
Nụ cười trên môi Phó Nam Châu dần nhạt đi, anh nhướng mày: “Cậu?”
Lục Tích gật đầu: “Xin lỗi cậu, tôi vừa mới biết anh là cậu của Y Y.”
Phó Nam Châu bật cười: “Không cần xin lỗi. Lục Tích, chúng ta đã kết hôn rồi. Cô có thể không gọi tôi là chồng, nhưng không thể gọi là cậu. Không có người cậu nào cưới cháu gái của mình cả, trừ khi là biến thái.”
Lục Tích lập tức cảm thấy tim mình như “tê” một cái, chẳng khác nào bị điện giật.
“Chồng... chồng?!”
“Ừ, bà Phó.” Phó Nam Châu đáp.
Lục Tích ngẩn ra.
Vừa rồi cô gọi anh là chồng, Phó Nam Châu thật sự đáp lời sao?
“Cái đó... anh Phó, tôi ngủ ở đâu thì tiện hơn?”
Phó Nam Châu lại nhướng mày: “Đêm tân hôn mà ngủ riêng, truyền ra ngoài e rằng sẽ bị người ta dị nghị.”
Mặt Lục Tích càng đỏ hơn.
Ý anh là cô phải ngủ cùng Phó Nam Châu.
Vậy chẳng phải sẽ phải làm... chuyện đó sao?!!!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


