Lục Tích treo toàn bộ quần áo của mình vào phía bên phải tủ. Rõ ràng không gian rộng vô cùng, cô vẫn gom tất cả móc quần áo lại với nhau, chỉ chiếm một khoảng rất nhỏ. Vali cũng được lau sạch rồi đặt dưới cùng của tủ.
Dọn dẹp xong, Lục Tích hơi toát mồ hôi, không nhịn được đưa tay lau trán.
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Nhìn thấy số của anh rể, sắc mặt Lục Tích lập tức căng lại.
Cô không nghe máy.
Sau đó chị gái cũng gọi tới.
Lục Tích cắn môi, cuối cùng vẫn bắt máy.
“Chị.”
“Tích Tích, em đang ở đâu? Em làm chị em lo chết đi được rồi đấy?” Đầu bên kia, giọng anh rể vang lên trước tiên.
Sau đó mới đến giọng nói sốt ruột của Lục Dao: “Tích Tích, em đang giận dỗi bỏ nhà đi đấy à? Em có biết chị lo đến phát điên rồi không?”
Lục Tích cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Chị, em không giận dỗi. Sau này... sau này em sẽ chuyển khỏi nhà chị và anh rể.”
“Em chuyển ra ngoài thì ở đâu?!” Lục Dao lớn tiếng hỏi.
“Em có chỗ ở.”
“Em nói dối!” Lục Dao nặng giọng hơn. “Tích Tích, chị xin lỗi em được chưa? Em đừng giận dỗi nữa, mau về đi. Chị chỉ có một đứa em gái là em. Hai chị em mình từ nhỏ đã nương tựa vào nhau mà sống, nếu em xảy ra chuyện gì thì chị phải làm sao?”
Giọng Lục Dao đã nghẹn ngào như sắp khóc.
Xa Nam vội ôm lấy vợ. Anh vốn rất ít khi nổi nóng với Lục Tích, nhưng lúc này giọng cũng nặng hơn:
“Tích Tích, em cũng lớn rồi. Thấy chị em lo lắng đến mức này mà em không xót à?
“Em nói dối! Từ nhỏ cứ hễ nói dối là em lại lắp bắp.” Xa Nam lập tức vạch trần.
Mặt Lục Tích đỏ bừng. Cuống quá, cô chỉ đành nói: “Em có bạn trai rồi. Sau này em sẽ sống cùng bạn trai.”
Xa Nam nheo mắt, đưa tay đẩy cặp kính gọng vàng trên sống mũi.
“Tích Tích, em có bạn trai hay không, anh với chị em là người rõ nhất. Đừng giận dỗi nữa, mau nói địa chỉ cho anh.”
Lục Tích hơi mất kiên nhẫn: “Anh rể, em thật sự có bạn trai rồi.”
“Lục Tích, anh nói cho em biết, đàn ông bên ngoài đều thích lừa những cô gái trẻ! Bọn họ chỉ thấy em mềm mại xinh xắn, dễ lừa dễ dỗ nên mới nhắm vào em. Em tuyệt đối không được mắc lừa. Con gái nhất định phải biết tự bảo vệ mình, anh với chị em bảo bọc em đến tận bây giờ đâu có dễ dàng gì.”
Lục Tích càng nghe càng bực bội, không muốn tiếp tục nghe những lời giả tạo của anh rể nữa.
“Chị, anh rể, em không nói nữa. Em vẫn ổn, hai người không cần lo.”
Lục Tích cúp máy.
Nhưng Lục Dao lại gọi tới. Lục Tích tắt máy, Lục Dao lại gọi tiếp, cuối cùng cô vẫn phải nghe.
Cô cũng không muốn chị gái vì mình mà lo lắng.
Thế nhưng đầu bên kia vẫn là giọng của Xa Nam.
“Tích Tích, nghe lời anh rể, nói địa chỉ cho anh. Nếu em thật sự không muốn về nhà, anh sẽ đưa em tới căn hộ của công ty.”
Lục Tích thẳng thừng từ chối: “Không cần đâu anh rể. Sau này anh rể chỉ cần chăm sóc chị là được, em đã có bạn trai chăm sóc rồi.”
Xa Nam dần mất kiên nhẫn: “Lục Tích, đừng ép anh phải báo cảnh sát tìm em ngay bây giờ!”
Đúng lúc này, Phó Nam Châu đã tắm xong. Anh vừa dùng khăn lau tóc vừa nói:
“Lục Tích, đến lượt em tắm rồi.”
Không khí lập tức đông cứng.
Vài giây sau, Xa Nam đột nhiên cao giọng:
“Tích Tích, giọng đàn ông ở đâu ra vậy?! Em thật sự đang ở cùng một người đàn ông?
“Tích Tích, đàn ông bây giờ chẳng có ai tốt đẹp cả, bọn họ đều nhắm vào cơ thể em thôi. Em tuyệt đối không được tùy tiện trao mình cho người khác. Em là của anh...”
Vì quá sốt ruột, Xa Nam suýt buột miệng nói “em là của anh”, nhưng lập tức sửa lời:
“Em là em vợ của anh, anh làm anh rể nhất định phải kiểm tra thay em.”
Lục Tích vội nói: “Anh rể, không cần anh quản. Em phải đi tắm rồi. Anh yên tâm, bọn em không ngủ cùng nhau.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)