Toàn thân Lục Tích run lên, trái tim vì sợ hãi mà đập loạn.
Xa Nam lại ôm chặt lấy cô, kéo cô về phía giường, hơi thở cũng nặng nề hơn hẳn.
“Tích Tích, anh thích em nhiều năm rồi.”
“Anh đừng như vậy. Anh nghĩ đến chị em đi, nghĩ đến Quả Quả, nghĩ đến công việc của anh nữa. Anh vừa mới được thăng chức mà.”
Lục Tích hoảng loạn, giọng nói cũng run rẩy. Cô dùng hết sức muốn đẩy Xa Nam ra, nhưng đối phương không hề nhúc nhích, còn cô thì sốt ruột đến mức toát mồ hôi đầy người.
Giữa mùa hè nóng nực, Lục Tích lại cảm thấy như toàn thân vừa bị dội một chậu nước lạnh, lạnh buốt đến tận xương.
Xa Nam không kìm được tình cảm: “Tích Tích yên tâm, quan hệ của chúng ta sẽ không thay đổi. Ba người chúng ta có thể sống cùng nhau.”
Ầm!
Lục Tích như bị sét đánh ngang đầu, gần như không dám tin vào tai mình!
Sống cùng nhau?
Ba người?!
Lục Tích còn chưa hoàn hồn khỏi cơn chấn động thì cơ thể đột nhiên ngã ra sau, ngay sau đó Xa Nam cũng đè xuống.
“Xa Nam!”
Lục Tích thất thanh hét lên, nước mắt lập tức trào ra vì hoảng sợ. Cô thật sự quá sợ hãi.
Xa Nam vội dỗ: “Tích Tích ngoan, anh sẽ nhẹ thôi.”
Lục Tích liều mạng giãy giụa, khóc đến xé lòng: “Cứu với!”
Xa Nam bật cười: “Tích Tích, chị em đang ở bệnh viện mà.”
Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên giọng của chị gái cô, Lục Dao.
“Tích Tích, em có ở nhà không?”
Xa Nam giật mình.
Lục Tích lại như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức gào lên: “Chị, cứu em!”
Nhìn thấy chồng, Lục Dao mỉm cười: “A Nam, anh về rồi à?”
Xa Nam đã chỉnh lại quần áo, bất đắc dĩ cười: “Ừ, hôm qua thấy em mệt quá nên hôm nay anh xin nghỉ.”
Lục Dao trách yêu: “Anh làm sao vậy? Vào phòng Tích Tích mà cũng không sợ người ta dị nghị à? Tích Tích đâu còn là trẻ con nữa, cũng đến tuổi tìm bạn trai rồi. Sau này chú ý một chút.”
Xa Nam thở dài: “Anh mua cho em một cốc trà sữa nhài, Tích Tích lại giở tính trẻ con, cứ nhất quyết đòi uống, nên anh mới qua đây giành lại.”
Lục Dao không nhịn được cười: “Chỉ là một cốc trà sữa thôi mà. Tích Tích thích thì cho em ấy đi, anh có cần phải vậy không?”
Xa Nam hôn lên má Lục Dao: “Tích Tích thích thì cho em ấy, vậy nếu Tích Tích thích anh thì em cũng nhường anh cho nó à?”
Lục Dao sững ra một chút rồi trách yêu: “Đừng nói linh tinh. Đồng nghiệp của em đang muốn giới thiệu đối tượng cho con bé đấy.”
Xa Nam bĩu môi, đưa cốc trà sữa cho vợ: “Có đáng tin không đấy? Không đáng tin thì đừng giới thiệu cho Tích Tích.
“Thà thiếu còn hơn chọn bừa. Nếu không tìm được người tốt như anh thì cứ để Tích Tích độc thân đi. Anh nuôi em cả đời được, thêm một Tích Tích cũng chẳng đáng là bao.”
Lục Dao hơi cảm động: “A Nam, gặp được anh là hạnh phúc lớn nhất đời em.”
Xa Nam siết chặt Lục Dao trong lòng: “Nói gì vậy? Em mới là hạnh phúc cả đời anh.”
Lục Tích vẫn luôn mím môi không nói.
Không phải cô không muốn giải thích, mà vì cô chẳng có bất kỳ bằng chứng nào.
Xa Nam quá giỏi ngụy trang.
Chị gái lại tin tưởng anh rể tuyệt đối, nếu lúc này cô nói ra, chỉ sợ ngược lại còn bị cắn một cái.
“Chị, hai người ra ngoài trước đi.” Lục Tích đuổi người.
Lục Dao chỉ cho rằng em gái đang ngượng vì chuyện cốc trà sữa, không nhịn được cưng chiều nói: “Được được được, bọn chị đi.”
Trước khi rời khỏi phòng, cô vẫn để lại cốc trà sữa vì em gái thích uống.
Đợi hai người vừa đi khỏi, Lục Tích lập tức lục hộ khẩu ra rồi cầm theo ra ngoài.
Kết hôn dù sao cũng là chuyện lớn, Lục Tích đương nhiên có do dự.
Nhưng cô vừa mới tốt nghiệp, hiện tại còn chưa có khả năng ra ngoài thuê nhà.
Kết hôn cũng xem như một đường lui.
Cha mẹ tái hôn, chẳng ai muốn nuôi hai chị em cô. Từ nhỏ cô đã được chị gái nuôi lớn. Năm đó lúc chị kết hôn, không hề đòi sính lễ, chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất, đó là được dẫn theo cô cùng gả vào nhà họ Xa.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)