Phó Nam Châu khẽ gật đầu, nhưng đôi mày lại hơi nhíu.
Y Y biết anh sắp về nước liên hôn nên cố tình giới thiệu bạn học cho anh?
Lục Tích ngồi xuống, hai tay mất tự nhiên đặt trên đùi, lén quan sát người đàn ông trước mặt.
Sao chẳng giống những gì Y Y kể gì cả?
Không tươi sáng, cũng chẳng nho nhã, trái lại trông có vẻ hơi khó gần, hơn nữa còn có chút... già.
Có điều người đàn ông này thật sự rất đẹp trai, nhan sắc cao đến mức vô lý.
“Lục Tích?” Phó Nam Châu lạnh nhạt lên tiếng.
Lục Tích vội hoàn hồn, ngoan ngoãn “ừm” một tiếng, chẳng hiểu sao lại cảm nhận được một luồng áp lực.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi hai.”
“Vừa tốt nghiệp đại học?”
Lục Tích gật đầu: “Tôi vừa vượt qua vòng phỏng vấn của Tập đoàn Phó Thị.”
Ánh mắt Phó Nam Châu khẽ động: “Phó Thị?”
Lục Tích gật đầu.
Phó Nam Châu rũ hàng mi dài, xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ, thản nhiên nói: “Phó Thị không dễ vào. Xem ra cô cũng thuộc nhóm xuất sắc trong số sinh viên mới tốt nghiệp.”
Được công nhận, Lục Tích không nhịn được hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong mắt ánh lên vẻ tự tin, rõ ràng có chút vui mừng.
Nhưng cô vẫn khiêm tốn nói: “Cảm ơn anh đã khen.”
Phó Nam Châu mỉm cười. Điện thoại rung lên, là ông nội gọi tới.
Anh nhíu mày, bấm từ chối.
Điện thoại lại reo, Phó Nam Châu tiếp tục tắt máy.
Lục Tích nhận ra, vội nói: “Nếu anh có việc thì cứ giải quyết trước đi.”
Phó Nam Châu ngẩng đầu, ánh mắt trầm tối dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Tích.
Rất trong trẻo, ngũ quan cũng tinh tế, mang một vẻ đẹp thuần khiết không vướng chút bụi trần.
Hơn nữa, cô gái nhỏ này còn hơi giống cô ấy.
Đối với Phó Nam Châu, kết hôn chẳng qua chỉ là để đối phó với người lớn trong nhà, cưới ai cũng như nhau, vậy nên cô gái trước mặt cũng được.
Nghĩ đến đây, Phó Nam Châu lên tiếng: “Lục Tích, ấn tượng của cô về tôi thế nào?”
Tim Lục Tích khẽ nảy lên. Cô không ngờ anh lại thẳng thắn đến vậy. Quả nhiên người lớn tuổi hơn đúng là khác thật.
Khuôn mặt trắng nõn hơi ửng đỏ, cô gật đầu: “Anh rất tốt.”
Đẹp trai, nói năng cũng rất lịch sự, giống một quý ông.
Những lời này cô ngại không nói thẳng ra.
Phó Nam Châu gật đầu: “Gia đình tôi giục cưới rất gấp. Nếu cô đồng ý, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Ầm!
Lục Tích kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt: “Kết... kết hôn?! Nhưng chúng ta mới... mới gặp nhau thôi, như vậy có nhanh quá không?”
Khóe môi Phó Nam Châu khẽ cong lên: “Yêu đương, kết hôn, sinh con, chúng ta chẳng qua chỉ bỏ qua bước đầu tiên.
“Tôi không có nhiều thời gian. Nếu cô đồng ý thì gọi vào số này cho tôi.”
Nói xong, Phó Nam Châu lấy bút máy viết một dãy số lên khăn giấy. Nét chữ mạnh mẽ cứng cáp, nhìn là biết từng luyện thư pháp.
Sau đó, anh giơ tay gọi nhân viên phục vụ, thanh toán rồi rời đi.
Lục Tích vẫn còn hơi ngơ ngác.
Mãi một lúc sau, cô mới cẩn thận cất tờ khăn giấy đi, sau đó chạy xe điện về nhà chị gái.
Vừa mở cửa, cô đã nhìn thấy Xa Nam bước ra khỏi phòng tắm, trên người từ đầu đến chân chỉ mặc độc một chiếc quần lót tam giác!
“Á...”
Lục Tích hét lên, vội che mắt rồi xoay người lại.
Xa Nam cũng sững sờ, lập tức quay vào phòng tắm.
Nhưng anh không đóng kín cửa, vừa mặc quần áo vừa cười khổ: “Xin lỗi Tích Tích, anh không ngờ em sẽ về.”
“Anh rể, là lỗi của em.”
Lục Tích vội vàng xin lỗi rồi chạy về phòng mình.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ. Nhịp tim Lục Tích vẫn chưa bình thường trở lại, cô dè dặt hỏi: “Anh rể, có chuyện gì không?”
Xa Nam cười: “Hôm nay anh đi ngang qua tiệm trà sữa nên mua cho em một cốc trà sữa nhài.”
“Anh rể, em không uống đâu.”
“Tích Tích, anh mua rồi mà. Với lại anh cũng chẳng thích uống thứ này, chỉ có em với chị em thích thôi. Ngoan, mở cửa ra.”
“Anh rể, anh cứ để trên bàn đi, lát nữa em uống.”
“Tích Tích, để lát nữa thì không còn lạnh nữa. Hơn nữa trà sữa để lâu không ngon đâu. Nghe lời, mở cửa ra.” Giọng Xa Nam giống như đang dỗ trẻ con.
Lục Tích đành cắn răng mở cửa.
Nhưng cửa vừa hé ra, Xa Nam đã bất ngờ ôm chặt lấy cô, hơi thở có phần nặng nề.
“Tích Tích, Tích Tích, anh rể thật sự thích em lắm.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)