“Chị... anh rể, sao... sao giờ này anh lại về?!”
Lục Tích mặc đồ ngủ bước ra, vừa nhìn thấy anh rể đã giật mình run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng. Tay phải cô vội nắm lấy cánh tay trái, người hơi khom xuống.
Bộ đồ ngủ của cô tuy có sẵn miếng đệm ngực, nhưng bên trong lại không mặc áo ngực.
Dự án mà anh rể phụ trách đang rất gấp, mấy ngày liền đều phải tăng ca đến khuya. Vì anh không có nhà nên Lục Tích cũng hơi thả lỏng. Ai ngờ đúng hôm nay cô không mặc áo ngực thì anh lại về.
Xa Nam bất đắc dĩ cười: “Chị em nói Quả Quả bị sốt nên anh xin nghỉ rồi. Đâu thể để chị em một mình chăm Quả Quả được, đúng không?”
Lục Tích “ừm” một tiếng: “Quả Quả bị viêm phổi do Mycoplasma, nằm viện năm ngày rồi. Ban ngày em chăm, buổi tối chị em chăm.”
“Tích Tích vất vả rồi.” Xa Nam kéo lỏng cà vạt.
Chỉ một động tác ấy của anh cũng khiến toàn thân Lục Tích căng cứng, cô lập tức từ bỏ ý định đi rót nước.
“Không đâu, em chỉ phụ một tay thôi, chị em mới vất vả hơn. Anh rể, em đi ngủ trước nhé.”
Lục Tích định quay về phòng.
Nhưng Xa Nam lại bước tới.
“Tích Tích, chờ chút.”
“Anh rể?” Nụ cười của Lục Tích cứng đờ.
Xa Nam bất ngờ ôm ngang eo nhấc bổng Lục Tích lên, giống như đang chơi trò tung cô lên cao.
“Anh rể!”
Lục Tích hít mạnh một hơi, da đầu cũng tê rần.
Xa Nam đặt cô xuống, bất đắc dĩ cười thở dài: “Anh đã bảo em gầy đi mà. Trẻ con phải ăn nhiều một chút, gầy quá thì không cao được đâu.”
Đầu óc Lục Tích gần như mất kiểm soát, trên eo dường như vẫn còn lưu lại cảm giác khiến cô buồn nôn ấy!
Xa Nam xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Được rồi, anh rể phải mau đến bệnh viện. Một mình chị em chắc mệt lắm rồi.”
Nói xong, anh vào phòng thu dọn ít đồ rồi vội vàng rời đi, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Lục Tích trợn tròn mắt, sau đó lập tức gật đầu thật mạnh: “Tớ cũng có cảm giác ấy, nhưng anh rể tớ lại chẳng làm chuyện gì quá đáng khác.”
“Trời ơi, ôm eo nhấc cậu lên như thế mà còn chưa quá đáng?! Động tác này mập mờ quá rồi, bình thường chỉ có người yêu mới làm thế thôi.
“Cậu hai mươi hai tuổi rồi chứ có phải cô bé mười mấy tuổi đâu. Anh rể nhà ai lại thân mật với em vợ như vậy?!
“Hơn nữa, nói thật nhé, con gái phát triển sớm, mười ba mười bốn tuổi đã rất nhạy cảm rồi, đàn ông trưởng thành đều phải biết giữ khoảng cách.”
Lục Tích mím môi.
Chị gái và anh rể đã kết hôn mười hai năm, từ năm mười tuổi cô đã sống cùng gia đình chị.
Anh rể vốn là người rất hòa nhã, cũng thường trêu cô, thỉnh thoảng còn nói: “Tích Tích, lại đây anh rể ôm nào.”
Khi ấy Lục Tích cũng đâu phải hoàn toàn không hiểu chuyện, cô từng nhắc chuyện này với chị gái.
Nhưng chị cô nói anh rể quá yêu chị nên yêu ai yêu cả đường đi, xem Lục Tích như con mình.
Sau khi Lục Tích bước vào tuổi dậy thì, anh rể không còn ôm cô ngồi lên đùi nữa, chỉ thỉnh thoảng véo má, xoa đầu cô. Sau đó lại giống như tối nay, ôm ngang eo nhấc cô lên để ước chừng cân nặng.
Lục Tích luôn cảm thấy như vậy hơi quá giới hạn, cũng đã nói với chị mấy lần, nhưng anh rể lại chẳng làm gì khác.
“Tích Tích, hay cậu thử yêu đương đi? Tớ có một anh hàng xóm đẹp trai lắm, còn chưa từng yêu ai nữa. Cậu có muốn thử không? Biết đâu sau khi cậu có bạn trai, anh rể cậu sẽ nhận ra cậu đã trưởng thành rồi, sau đó thay đổi thì sao?”
Lục Tích nghĩ ngợi. Cô lớn thế này rồi mà vẫn chưa từng có bạn trai, có lẽ thử một lần cũng được.
“Được, vậy tớ thử xem.”
Trang Y lập tức giúp cô thu xếp, hôm sau đã hẹn được thời gian gặp mặt ở Starbucks.
Lục Tích trang điểm nhẹ, mặc một chiếc váy liền màu xanh nước biển nhạt, tóc buộc đuôi ngựa cao. Trông cô chẳng khác nào một nữ sinh đại học, vô cùng trong trẻo.
Từ xa, Lục Tích nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ, trước ngực cài một cây bút máy, bèn bước tới.
“Chào anh, xin hỏi anh là người được Trang Y giới thiệu tới phải không?”
Phó Nam Châu ngước đôi mắt đen lên: “Cô quen Trang Y?”
Lục Tích gật đầu: “Tôi là bạn thân của Y Y, tôi tên Lục Tích. Cô ấy hẹn tôi tới đây. Xin hỏi tôi có thể ngồi xuống không?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)