Những năm qua, chuyện khác không nói, nhưng anh rể đối xử với chị gái thật sự rất tốt.
Vì vậy Lục Tích cũng không muốn khiến chị khó xử.
Lục Tích quyết định kết hôn, sau đó kiếm thật nhiều tiền. Cô muốn nuôi chị gái, để chị được sống những ngày thật tốt.
Lục Tích cho bản thân ba tiếng để suy nghĩ.
Sau khi xác định mình không phải nhất thời bốc đồng, cô mới gọi điện cho “Giang Nhất Chu”.
Điện thoại được bắt máy, đầu bên kia truyền đến giọng đàn ông trầm thấp đầy từ tính.
“Ai vậy?”
Lục Tích nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nói: “Anh Giang, tôi là Lục Tích. Tôi suy nghĩ kỹ rồi, tôi đồng ý kết hôn. Bây giờ anh có thời gian không?”
Phó Nam Châu liếc nhìn mấy chục quản lý cấp cao trong phòng họp, đôi mày rậm khẽ nhướng lên.
“Bây giờ?”
“Ừm, bây giờ. Tôi hơi gấp.”
Phó Nam Châu không nhịn được bật cười khẽ.
Cô gái nhỏ này hơi đáng yêu.
Cả phòng quản lý cấp cao đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy khó tin!
Tổng giám đốc vậy mà lại cười trong lúc họp!
Ban nãy chẳng phải còn vừa nổi nóng sao?
Nhưng chuyện sau đó còn khiến họ sốc hơn.
Phó Nam Châu đột nhiên đứng dậy, trầm giọng nói: “Tạm dừng cuộc họp. Tôi đi kết hôn một chuyến, sẽ cố gắng quay lại sớm.”
Ầm!
Toàn bộ quản lý cấp cao lại như bị sét đánh.
Kết... kết hôn?!
Tổng giám đốc của họ vậy mà nói sẽ đi kết hôn trước?
Rốt cuộc đây là tình huống gì vậy?!
**
Lục Tích đứng trước cửa Cục Dân chính, trong lòng hơi thấp thỏm, sợ rằng mình đã quá đường đột.
“Anh Giang.”
Lục Tích chạy chậm tới.
Phó Nam Châu chìa tay: “Đưa căn cước và sổ hộ khẩu cho tôi. Tôi có người quen ở đây, chúng ta làm nhanh một chút, tôi đang vội.”
“Được.”
Lục Tích gật đầu, lập tức giao căn cước và sổ hộ khẩu cho Phó Nam Châu.
Toàn bộ quá trình diễn ra rất thuận lợi, ngoại trừ lúc chụp ảnh.
Dù sao Lục Tích cũng mới quen người ta, da mặt lại mỏng. Nhiếp ảnh gia bảo cô ngồi sát vào một chút, cô dịch lại gần nhưng vẫn chưa đủ.
Cuối cùng, Phó Nam Châu trực tiếp vòng tay ôm vai cô, kéo khoảng cách giữa hai người gần lại.
Lục Tích cảm thấy mình như bị ai đó đổ nguyên một lớp xi măng lên người, cả người cứng đờ. Sau khi xi măng khô, lại như bị người ta khiêng ra giữa trời nắng phơi đến nóng ran toàn thân.
Tách! Tách!
Hai tiếng máy ảnh vang lên.
Con dấu nổi được đóng xuống, nhân viên mỉm cười đưa hai cuốn sổ đỏ cho Lục Tích và Phó Nam Châu.
“Chúc hai vị tân hôn vui vẻ.”
Lục Tích đỏ mặt cảm ơn: “Cảm ơn.”
Cô ngượng ngùng cầm giấy chứng nhận kết hôn, cảm giác cứ như đang nằm mơ.
Tốt nghiệp liền kết hôn.
Chưa từng yêu đương đã kết hôn.
Mới gặp nhau một lần đã kết hôn.
Tất cả đều hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của cô.
Lục Tích mở giấy chứng nhận kết hôn ra, vẫn còn hơi ngẩn ngơ.
Nhưng vừa nhìn thấy cái tên bên trên, cô lập tức trợn tròn mắt, hết nhìn Phó Nam Châu lại nhìn giấy chứng nhận, cứng họng hồi lâu không nói nổi một câu.
Phó Nam Châu, ngày 17 tháng 9 năm 1994!
Thảo nào cô cứ cảm thấy anh hơi già.
Anh đã ba mươi tuổi rồi!
Phó Nam Châu bị biểu cảm của cô chọc cười, cảm thấy cô gái nhỏ này rất thú vị.
Lục Tích lắp bắp: “Anh... anh tên Phó Nam Châu à?”
Phó Nam Châu mỉm cười: “Đúng.”
“Anh... anh không phải Giang Nhất Chu sao?”
“Ừ.”
“Vậy sao anh không nói?!” Lục Tích sắp khóc tới nơi.
Phó Nam Châu khẽ cười: “Lúc đó cô không hỏi.”
Lục Tích nhất thời nghẹn lời.
Trời ơi, hình như đúng thật!
Khi ấy cô chỉ hỏi có phải anh là người do Y Y giới thiệu tới hay không, nhưng lại không hỏi tên anh có phải Giang Nhất Chu hay không.
Xong rồi.
Xem nhầm mắt, còn cưới nhầm người luôn!
Lục Tích hận không thể tự đấm mình một cái.
Đúng là ngốc chết đi được!
“Cái đó... tôi nhận nhầm người rồi. Anh có thể ly hôn với tôi trước được không?”
Lục Tích thật sự sắp khóc rồi.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)