Nằm nghỉ trên giường thêm vài tiếng đồng hồ, Hứa Hạ mượn lịch sử tin nhắn và cuộc gọi trong điện thoại để xâu chuỗi lại, từ đó lờ mờ hiểu được tình cảnh hiện tại của bản thân.
Hóa ra, cô chỉ là một "con trâu ngựa" quèn ở tầng đáy của một công ty tín thác. Dù ngày ngày cắm mặt vào những dự án trị giá hàng trăm triệu tệ, nhưng thực chất số tiền lương cầm tay mỗi tháng lại chẳng vượt quá con số 5.000. Phần lớn tiền hoa hồng dự án đều bị gã sếp trực tiếp tên Lưu Dân nẫng tay trên. Đã thế, gã còn thường xuyên lấy đủ mọi cớ như KPI không đạt, báo cáo không hợp lệ để ngang nhiên ăn bớt tiền lương của cô.
Lướt nhìn từng dòng tin nhắn trong nhóm chat công việc, những áp lực thành tích nặng nề cùng khối lượng công việc khổng lồ trước khi đột tử ở kiếp trước bỗng chốc ùa về, ngày một rõ nét trong tâm trí Hứa Hạ. Những ký ức ấy vốn dĩ đã bị chôn vùi mấy trăm năm, nay bất ngờ bị khơi lại, chỉ càng khiến ngọn lửa giận dữ trong lòng cô bùng cháy dữ dội hơn.
Cùng lúc đó, trước mắt Hứa Hạ lại thấp thoáng hiện lên đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ của cha cùng mái tóc đã điểm hoa râm của mẹ. Hình ảnh ấy càng làm cho quyết tâm quay trở về nhà của cô thêm phần kiên định.
Kiếp này, đừng hòng có kẻ nào ức hiếp hay bóc lột được cô nữa!
Cuối cùng thì ba túi dịch truyền đầy ự cũng đã chảy hết. Hứa Hạ ném điện thoại sang một bên, bước xuống giường và vươn vai vận động gân cốt một chút. Vì nằm quá lâu nên tay chân cô có chút cứng đờ, bước đi cũng còn hơi lảo đảo, phù phiếm.
Cô chậm rãi tản bộ, đi lại vài vòng dọc theo hành lang của khu bệnh phòng. Khi đi ngang qua quầy trực của y tá, trong lòng Hứa Hạ chợt nảy ra một ý.
"Chào y tá, xin hỏi tôi có thể xem qua giấy báo nhập viện của mình một chút được không?" Hứa Hạ rướn người qua quầy bệnh án, cất tiếng hỏi cô y tá trẻ đang trực ban.
"Được thôi, cho tôi xin số giường và họ tên của cô."
"Giường số 238, Hứa Hạ."
Cô y tá lúi húi lật tìm trong xấp giấy tờ một lát rồi chợt khựng lại, đưa tay rút ra một tờ giấy và đưa đến trước mặt Hứa Hạ.
Vừa lướt mắt nhìn qua, Hứa Hạ đã không kìm được mà thầm cảm thán trong lòng: Quả là một nét chữ hành vân lưu thủy, đẹp như mây trôi nước chảy!
Tờ giấy tuy được viết khá ngoáy, nhưng nét chữ lại vô cùng cứng cáp và mạnh mẽ. Hứa Hạ khẽ nhớ lại khuôn mặt tuấn tú nhưng vẫn còn nét búng ra sữa của cậu thiếu niên kia, thầm nghĩ nét chữ này xem ra chẳng mấy ăn nhập với khí chất của cậu ta chút nào.
Tuy nhiên, lúc này không phải là lúc để thưởng thức thư pháp. Cô vội vàng đưa mắt nhìn xuống phần dưới, hai mắt chợt sáng rực lên.
Quả nhiên! Ở mục số điện thoại liên hệ là một dãy số hoàn toàn xa lạ.
Khóe môi Hứa Hạ khẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh dán chặt vào dãy số ấy. Chắc chắn lúc làm thủ tục nhập viện, cậu nhóc đẹp trai kia đã giúp cô điền thông tin. Vì không biết số điện thoại của cô nên cậu ta đành phải để lại số của chính mình.
"Y tá ơi, cho tôi mượn tạm giấy bút một lát được không?"
"Cô cứ tự nhiên lấy đi." Cô y tá trẻ thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ tiện tay đẩy cây bút về phía trước.
"Cảm ơn nhé."
Hứa Hạ mỉm cười ngọt ngào, cẩn thận nắn nót chép lại từng con số lên một tờ giấy trắng. Sau khi kiểm tra lại một lượt để chắc chắn không có sai sót, cô mới xé lấy góc giấy đó rồi cất gọn vào túi áo.
Cậu trai thở hồng hộc bước đến bên giường bệnh, đưa tay đẩy gọng kính đang trễ xuống mũi, rồi thoăn thoắt lấy từng hộp cơm trong túi ra, bày biện ngay ngắn lên chiếc bàn ăn nhỏ trước mặt cô gái.
Cô gái tên Niên Niên kia có vóc dáng nhỏ nhắn, ngũ quan thanh tú, đôi mắt tròn xoe trông hệt như một chú thỏ con. Làn da cô ấy trắng trẻo, chỉ tiếc một nỗi là trên mặt lại lấm tấm vài nốt mụn nhỏ xíu. Thấy bạn trai mướt mát mồ hôi, cô ấy vội vàng rút một tờ giấy ăn lau trán cho cậu, khẽ chu môi nũng nịu: "Anh chạy gấp gáp thế làm gì cơ chứ."
"Em không biết món này khó mua cỡ nào đâu, anh phải chen bẹp cả ruột mới xếp hàng tới lượt đấy." Cậu trai không giấu nổi vẻ hưng phấn, vừa mở nắp hộp cơm vừa đắc ý khoe khoang với bạn gái: "Haha, phần cuối cùng luôn, may mà anh nhanh tay chộp được!"
Cô gái cúi đầu nhìn thử, hai mắt chợt sáng rỡ, cơn thèm ăn cũng lập tức bị khơi dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)