Trong chiếc hộp nhỏ nhắn, tuy không phải toàn là những dẻ sườn non được tuyển chọn kỹ lưỡng, nhưng bù lại tay nghề của đầu bếp quá đỉnh. Những miếng sườn mang màu sắc đỏ au, bóng bẩy, lớp nước hàng óng ánh như hổ phách bám đều bên ngoài, tựa như khoác lên từng miếng thịt một lớp áo vàng rực rỡ. Đó là chưa kể đến hương vị chua chua ngọt ngọt xộc thẳng vào mũi, thoang thoảng xen lẫn mùi thơm thanh mát của quả mơ. Mùi hương hấp dẫn ấy khiến một người dạo gần đây luôn chán ăn như cô ấy cũng không nhịn được mà ứa nước miếng.
Cậu trai cẩn thận tách đôi đôi đũa dùng một lần, tỉ mỉ tước đi những dằm gỗ li ti rồi mới đưa vào tay bạn gái, ánh mắt đầy vẻ mong chờ: "Em mau nếm thử xem."
Nhìn dáng vẻ ân cần của bạn trai, cô gái mỉm cười ngọt ngào. Cô ấy đón lấy đôi đũa, gắp một miếng sườn nhỏ đưa lên miệng.
Thịt vừa chạm đầu lưỡi, đôi mắt to tròn như thỏ con của cô ấy lập tức sáng bừng lên.
"Ngon quá đi mất!"
"Mau lên, anh cũng ngồi xuống ăn cùng đi." Cô gái vừa nhai nhóp nhép miếng thịt mang đậm vị chua ngọt trong miệng, vừa rối rít gọi bạn trai.
Cậu trai và vội một miếng cơm trắng, nhìn bạn gái ăn uống ngon lành, lúc này mới cười híp mắt gắp một miếng sườn lên cắn thử.
"Ưm..."
Thật không ngờ đầu bếp nấu cơm phần ở bệnh viện mà lại có tay nghề đỉnh cao đến vậy, cậu trai cũng không nhịn được mà thầm cảm thán trong lòng.
Miếng sườn mềm nhừ, róc xương nhưng thịt lại không hề bị bở nát. Phần nước thịt đậm đà được lớp nước hàng bên ngoài khóa chặt lại, chỉ cần cắn một miếng là hương vị lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Vị chua ngọt đan xen vô cùng đưa cơm, ăn không hề có cảm giác ngấy mỡ, lại còn phảng phất hương thơm nhè nhẹ của quả mơ.
Hứa Hạ gượng gạo nặn ra một nụ cười. Dù biết cô bé kia có ý tốt, nhưng cô vẫn phải cố kìm nén cảm giác buồn nôn đang cuộn trào nơi cổ họng để nhanh chóng lên tiếng từ chối.
Lúc nãy, hương thơm béo ngậy của món sườn xào hòa quyện cùng mùi hôi đặc trưng của thịt lợn, thứ mùi mà dù có cho bao nhiêu hương liệu đại hồi cũng chẳng thể lấp liếm nổi xộc thẳng vào mũi Hứa Hạ, suýt chút nữa đã khiến cô nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Bằng khứu giác nhạy bén của mình, cô có thể ngửi ra tay nghề của vị đầu bếp này quả thực không tồi, cách nêm nếm gia vị cũng rất độc đáo, phá cách. Nhưng kẹt nỗi, chất lượng của miếng thịt lợn kia lại thực sự quá tệ hại.
Những con lợn bị ép lớn bằng cám tăng trọng và thuốc hóa học vốn dĩ đã tích tụ đầy trọc khí trong người. Thêm vào đó, chẳng biết chúng đã bị nhồi nhét, vận chuyển trên đường bao nhiêu ngày ròng rã, nên thịt đã bắt đầu thoang thoảng một tia mùi vị ôi thiu.
Hứa Hạ lẳng lặng đưa tay mở toang cửa sổ ra, lúc này mới dám thả lỏng hơi thở nãy giờ vẫn đang cố nín nhịn. Bất giác, cô lại cảm thấy có chút hoài niệm hương vị thơm lừng của những con lợn đất nuôi thả ở quê nhà thuở ấu thơ.
Miếng thịt mỡ màng béo ngậy, ngay cả phần tóp mỡ còn sót lại sau khi thắng dầu, chỉ cần cắn một miếng thôi cũng đủ thấy mùi thơm lan tỏa ngập tràn khoang miệng.
Rất nhanh sau đó, cậu trai ở giường bên đã "quét sạch" toàn bộ phần cơm canh còn thừa. Cậu dọn dẹp mặt bàn sạch sẽ tinh tươm, lại cẩn thận rót một cốc nước ấm đặt lên chiếc bàn nhỏ cho bạn gái, rồi mới xách túi rác bước ra ngoài.
Cô bé kia vốn mang tính cách xởi lởi, dễ gần nên chẳng mấy chốc đã bắt chuyện rôm rả với Hứa Hạ. Qua vài câu trò chuyện, Hứa Hạ mới biết cô nhóc này tên là Vương Niên Niên, còn cậu bạn trai tên là Lý Lượng. Trùng hợp nhất là bọn họ lại sống cùng khu chung cư với cô. Giống như cậu thiếu niên kia, hai người họ cũng là sinh viên của đại học Lâm Đại. Cặp tình nhân nhỏ này đã dọn ra ngoài sống chung từ hồi năm ba, đến năm nay thì chuẩn bị tốt nghiệp.
"À đúng rồi, chàng trai lúc nãy... là bạn trai của chị sao?" Đôi mắt to tròn của Vương Niên Niên ngập tràn vẻ hóng hớt, xen lẫn một tia phấn khích, nhịn không được mà tò mò hỏi dò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


