Phải mất một lúc lâu, Hứa Hạ mới miễn cưỡng nuốt trôi hết bát cháo. Thế nhưng, ngay lúc đang thu dọn bát đũa, cô lại tình cờ nhìn thấy một vật vừa xa lạ lại vừa quen thuộc nằm lăn lóc ở mép bàn.
Cô vội vàng vươn tay chộp lấy nó. Vừa tỉ mỉ quan sát chiếc điện thoại thông minh hàng thùng đã có phần cũ nát này, cô vừa thầm cảm thán trong lòng: "Trời đất quỷ thần ơi, đã bao lâu rồi mình chưa đụng đến cái thứ này vậy trời!"
Hứa Hạ với những ngón tay có phần lóng ngóng, gượng gạo bắt đầu thao tác trên màn hình. Phải thử đi thử lại mấy lần, cô mới chật vật nhập đúng được mật khẩu mở khóa. Thế nhưng, chưa kịp lướt xem gì, hàng loạt thông báo tin nhắn WeChat đã thi nhau nảy lên liên hồi.
"Hứa Hạ cô đâu rồi? Chết ở xó nào rồi?"
"Trước 12 giờ trưa nay mà không gửi báo cáo sang đây, thì sáng thứ Hai cô tự vác mặt đến chỗ Tiểu Vương phòng nhân sự mà nhận đơn cho thôi việc đi!"
"Vẫn chưa xong à?!"
"Hứa Hạ, cô có tin ông đây đuổi việc cô thật không!"
Hứa Hạ trợn trừng đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, cơ mặt giật giật vì tức giận. Cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi! Kẻ đang nhắn tin này chẳng phải ai khác, chính là tên đầu sỏ đã gián tiếp gây ra cái chết đột tử của cô kiếp trước - gã sếp trực tiếp Lưu Dân!
Cho đến tận lúc này, mỗi khi nhắc đến cái tên đó, Hứa Hạ vẫn không khỏi nghiến răng nghiến lợi căm phẫn.
Báo cáo khỉ gió gì chứ! Bà đây đã vất vả xuyên không trở về, mắc mớ gì còn phải tiếp tục làm trâu làm ngựa cho gã nữa?
Cái kiếp làm kẻ bề tôi oan uổng này, ai thích gánh thì đi mà gánh!
Nghĩ vậy, cô bỗng dưng như được tiếp thêm sức mạnh. Cô hung hăng gõ bàn phím, dứt khoát gửi đi một dòng tin nhắn: "Cút đi! Bà đây không làm nữa!"
"Và nhớ cho kỹ, là bà đây sa thải ông!!"
Ở đầu dây bên kia, Lưu Dân vừa vuốt ve cái trán hói bóng nhẫy của mình, vừa dán mắt vào dòng tin nhắn Hứa Hạ vừa gửi tới. Gã kinh ngạc đến mức trợn tròn cặp mắt ti hí đầy dầu mỡ.
Nghĩ rằng mình đã dồn ép Hứa Hạ quá mức khiến cô nổi đóa, Lưu Dân vội vàng hít sâu một hơi, lập tức quay ngoắt thái độ 180 độ.
"Hạ Hạ à, anh đã nói gì nặng lời đâu, sao em lại kích động thế. Có phải dạo này công việc nhiều quá nên em thấy mệt mỏi không? Em cứ yên tâm, chỉ cần chốt xong dự án này, anh hứa sẽ đích thân xin sếp duyệt cho em nghỉ phép có lương hẳn một tuần. Nhưng mà bản báo cáo này thực sự đang rất gấp, sáng sớm thứ Hai là phải dùng đến rồi. Em xem, hay là chịu khó cày thêm hai ngày cuối tuần này giúp anh nhé?"
Lưu Dân đọc đi đọc lại dòng tin nhắn vừa soạn, cảm thấy lời lẽ vô cùng hoàn hảo, chẳng thể chê vào đâu được, lúc này gã mới dè dặt nhấn nút gửi đi.
Ở đầu dây bên này, Hứa Hạ nhìn chằm chằm vào cái "bánh vẽ" to đùng mà Lưu Dân vừa ném qua, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia ranh mãnh. Với vẻ mặt dửng dưng, cô thong thả gõ phím đáp lại: "Được thôi, Giám đốc Lưu. Vậy anh cứ từ từ mà đợi nhé, hẹn gặp lại anh vào thứ Hai."
Nhận được tin nhắn phản hồi của Hứa Hạ, Lưu Dân mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay quệt đi tầng mồ hôi lạnh rịn trên trán. Trong lòng gã thầm đắc ý cười nhạo: "Chỉ là một con trâu cày tép riu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của ông đây!"
"Được rồi Hạ Hạ, hẹn gặp em vào thứ Hai nhé. Cố lên em!"
Gửi xong tin nhắn chốt hạ, gã mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng mà thở phào một hơi. Ngay sau đó, trên khuôn mặt gã lại hiện lên một nụ cười bỉ ổi, dâm đãng. Gã vừa ngân nga một điệu nhạc vui tai, vừa hí hửng bấm vào ảnh đại diện của một em gái xinh đẹp khác để tiếp tục buông lời cợt nhả, tán tỉnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)