Tất cả đều quay đầu đi, ánh mắt đầy cảnh giác và phòng bị, hoàn toàn không tin tưởng cô.
Tiết Linh thử tiến lại gần họ, liền bị phản ứng chối bỏ của họ chặn lại.
“Đừng lại gần! Đừng giả vờ nữa, chúng tôi sẽ nổ súng đấy!”
Một người trong số họ hét lên đe dọa, Tiết Linh lập tức dừng bước, nghe lời.
Một lính gác trợn trắng mắt mà mắng: “Lại thêm một cơ thể trí tuệ nữa, lần này còn là một cô gái... Mẹ kiếp, ai nghĩ ra trò này thế hả?! Bây giờ là lúc nào rồi còn có tâm trí làm loại chuyện này, đến cô gái xinh như vậy cũng không tha, thật quá đáng...”
Tiết Linh gật đầu cho có: “Cảm ơn, nhưng mà...”
Cô hơi không hiểu, dù đã đọc tư liệu cả đêm nhưng vẫn chưa nắm hết, cô đoán “cơ thể trí tuệ” chắc chắn có liên quan đến dị chủng.
Ánh mắt lướt qua từng người, cô xác nhận rằng họ không bị thương quá nặng, nhưng chắc là đã hết đạn, nếu không thì đã bắn cô từ lâu rồi.
Thế là cô bước nhanh về phía họ, thể hiện thành ý: “Các anh có thể kiểm tra mà, tôi thực sự là dẫn đường. Tôi không biết đường, chỉ muốn đi cùng các anh ra ngoài.”
Thấy cô không lùi mà còn tiến đến, tất cả bọn họ lập tức phản ứng: “Đừng lại gần! Chúng tôi sẽ không mắc bẫy đâu!”
Bỗng nhiên, từ trong tuyết nhảy ra một con sói xám bạc, đôi mắt đỏ rực, lao thẳng về phía cô.
Tiết Linh lăn người sang một bên tránh kịp, con sói xám lại đâm sầm xuống đất trước mặt cô, tạo thành một hố tuyết nhỏ, bất tỉnh.
Người lính gác gần chiếc lều nhất liếc nhìn vào trong: “Chết tiệt, thiếu tướng thoát khỏi chuồng rồi! Không thể để anh ấy ra ngoài, cứ tiếp tục thế này anh ấy sẽ bạo phát đến chết mất!”
Trên cổ con sói xám vẫn còn một đoạn xích sắt bị đứt, lông bụng vốn trắng mềm nay lại rách toạc từng đường, máu nhỏ thành dòng, chỉ trong chốc lát đã nhuộm đầy hố tuyết nhỏ do nó đâm xuống.
Tiết Linh sững người trước cảnh tượng đó, lại nhìn thấy lưng và tứ chi của nó đầy những vết thương lớn nhỏ.
Ngay cả cái đuôi cũng chi chít vết sẹo.
Tội nghiệp quá, rốt cuộc nó đã trải qua những gì?
Trái tim Tiết Linh thắt lại.
Con sói xám tỉnh lại sau cơn choáng ngắn, vừa thấy cô chạm vào liền nhe răng gầm gừ, ngoạm thẳng vào tay cô.
Bàn tay Tiết Linh lập tức bị hàm răng sắc nhọn cắn rách da thịt, máu chảy thành chuỗi nhỏ giọt xuống đất.
Rất đau, nhưng Tiết Linh không rút tay ra, vẫn để nó cắn, bàn tay còn lại khẽ xoa lên đầu nó: “Ngoan nào, chắc đau lắm đúng không? Đừng cử động nữa.”
Cô không trách nó, hiểu rằng nó đã hiểu sai ý cô.
Nó chắc chắn tưởng rằng cô định làm hại, nhưng cô chỉ muốn xoa dịu nó một chút, mong rằng như vậy sẽ giúp nó dễ chịu hơn.
Có lẽ lời nói của cô có ma lực, cũng có thể là con sói xám đang bạo phát thực sự nghe hiểu được lời cô, nó thở hổn hển rồi thả lỏng hàm răng.
Toàn thân run rẩy của nó đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Đôi mắt đỏ rực thoáng chốc khôi phục lại vẻ bình thường, trong mắt tràn đầy mơ hồ và hoang mang, khe khẽ rên hai tiếng nơi mũi.
Cô tháo khăn quàng cổ của mình xuống, tiến hành băng bó đơn giản cho nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
