Dân thường sống trong khu vực bảo hộ nội bộ, vì tuổi thọ ngắn ngủi, chỉ cần không rời khỏi khu bảo hộ thì gần như cả đời sẽ không gặp dị chủng.
Nhưng có người dân thường nói, đó chỉ là “chiếc lồng sắt” giả tạo do những kẻ đứng đầu Tinh Ương dựng lên để lừa gạt họ mà thôi.
Tuy không có nguy cơ bị dị hóa, nhưng cũng không cảm nhận được chút hạnh phúc nào.
Họ không phải lính gác cũng chẳng phải dẫn đường, ngoài chuyện được sống, thì chẳng ai coi trọng họ, ngay cả chính họ cũng vậy.
Họ cũng muốn có thể thể tinh thần, cũng muốn đổ máu vì lý tưởng, nhưng không thể. Thậm chí họ còn dễ bị “biến dị” hơn, trở thành một phần của “dị chủng”.
Tiêu Ni Áo từng vào mê cung một lần.
Khi đó hắn còn rất nhỏ, nhà nghèo, cha hắn cũng không có tiền, họ liều mạng lén theo sau lính gác đến căn cứ phía Nam, mong trộm được ít thiết bị đem về bán lấy tiền.
Trên đường đi, họ rơi vào mê cung, là mấy lính gác đã đưa họ thoát ra ngoài.
Từ lúc đó, Tiêu Ni Áo đã mơ ước trở thành một lính gác.
Ở khu dân thường có vài người bạn cùng chơi với hắn sau khi trưởng thành đã thức tỉnh thành lính gác và gia nhập căn cứ, hắn cũng hy vọng sẽ như vậy, cho đến khi bước qua tuổi ba mươi mà vẫn chưa tỉnh thức, hắn không còn nuôi hy vọng nữa.
.
Tiết Linh tự mình đứng dậy, đứng nguyên tại chỗ quan sát màn sương dày một lúc lâu, rồi mới cẩn trọng cất bước dò đường đi tiếp.
Cô mở quang não ra, phát hiện không có tín hiệu liên lạc, nhưng có một tin nhắn, cô bấm mở xem, sau đó tin nhắn tự động bị xoá, Tiết Linh cất quang não lại, bình tĩnh vài giây.
Ồ...
Khi cô bước lên phía trước, bỗng “bộp” một tiếng, có thứ gì đó rơi ra khỏi túi áo gió khiến Tiết Linh giật mình, cứ ngỡ là dị chủng.
Là ống “dẫn đường tố” từ tối qua, thành ống phát ra ánh sáng xanh mờ mờ trong làn sương mù dày đặc.
Cô sợ bị người khác phát hiện nên không cất vào vali mà mang theo bên mình.
Tiết Linh nhặt ống dẫn đường tố lên, nắm chặt trong tay, nhét vào túi, luôn giữ chặt lấy nó.
Những người còn sống.
Sương mù tan đi, phóng mắt nhìn ra, chỉ thấy một khung cảnh phủ đầy tuyết trắng như bạc, cô như thể vừa bước vào một cánh cổng dịch chuyển.
Cô vừa xuất hiện, tất cả bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn, nhưng lập tức lại quay đầu đi chỗ khác, đồng thời đồng loạt giơ vũ khí lên hướng về phía cô.
Tiết Linh sững sờ, nhất thời không hiểu họ có ý gì.
Có năm người, nhìn khuôn mặt thì độ tuổi xấp xỉ cô, họ đang canh gác trước một chiếc lều đóng kín.
Dù trời giá lạnh, họ cũng không vào trong lều, thậm chí không có cả đống lửa.
Trông họ mệt mỏi rã rời, sắc mặt tái nhợt, nói là canh gác thì chi bằng nói là dựa vào lều nghỉ ngơi.
Họ siết chặt vũ khí trong tay, không buông lơi.
Tiết Linh lập tức giơ hai tay lên khỏi đầu, cố gắng lấy dũng khí giới thiệu bản thân: “Tôi là một dẫn đường, trên đường đến căn cứ Zoe thì gặp dị chủng, không biết tại sao lại rơi vào đây. Các anh bị thương rồi, cần tôi giúp không? Miễn là các anh có thể đưa tôi ra ngoài.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
