Trong suốt quá trình, con sói xám để mặc cho cô thao tác, đôi mắt lại luôn dõi theo tay cô.
Tiết Linh mỉm cười với nó: “Tôi không sao, còn anh thì sao? Có thể đứng dậy được không?”
“Thiếu tướng?!”
...
“Cô gái à, cô không phải thể trí tuệ, thật sự là dẫn đường sao?”
“Loại dị chủng kiểu mới đã xâm nhập rồi à?! Chết tiệt, thời gian trôi qua lâu vậy rồi sao? Đoàn xe vẫn ổn chứ? Cô cứ thế mà đi vào đây sao?! Không có lính gác đi cùng à??”
Tiết Linh lược bỏ một vài chi tiết không cần thiết, còn lén tháo dấu hiệu lính gác xuống cất vào túi.
Lính gác trợn mắt há mồm, vừa giảng giải cho Tiết Linh về mức độ nguy hiểm của mê cung, vừa thuận tiện báo cáo tình hình của Shelly cho cô.
Tiết Linh nghe mà rợn cả người: “Vậy là các anh đã bị kẹt ở đây hai tháng, sói xám nó... không, thiếu tướng cũng bạo phát suốt hai tháng.”
Lính gác: “Đúng vậy. Chúng tôi cạn kiệt đạn dược, các anh em cũng đều... Haiz, vất vả lắm mới mò ra được điểm yếu của loại dị chủng mới, nhưng thể trí tuệ lại thỉnh thoảng “giả dạng” làm thành viên đã hy sinh trong đội, liên tục tiêu hao sức lực của chúng tôi.”
“Đám thể trí tuệ này thật khó đối phó, chúng tôi đã chịu tổn thất nặng nề dưới tay chúng, nếu cưỡng ép thả thể tinh thần ra thì không những bạo phát mà còn không phân biệt địch ta, tự tàn sát lẫn nhau, thiếu tướng không cho phép như vậy.”
“Chúng tôi... chúng tôi không tìm được đường ra, không chỉ không giúp được gì mà còn kéo chân thiếu tướng, được sống sót đến giờ đều nhờ vào tay một mình thiếu tướng bảo vệ.”
Một lính gác trẻ tuổi khác không nhịn được bật khóc: “Thiếu tướng sắp không trụ nổi nữa rồi, chúng tôi gọi thế nào anh ấy cũng không có phản ứng, hôm qua còn bắt đầu tự làm hại bản thân, dẫn đường tố đã dùng hết, chúng tôi chỉ còn cách nhốt anh ấy vào lồng...”
Các lính gác nhìn cô bằng ánh mắt khẩn cầu: “Cô là dẫn đường, có thể làm ơn tiến hành xoa dịu tinh thần cho thiếu tướng được không?”
Tinh thần của các lính gác đã căng như dây đàn, chỉ cần có thêm chút bất trắc nào nữa cũng đủ làm họ sụp đổ.
Nhưng họ chỉ cầu xin Tiết Linh giúp Shelly xoa dịu tinh thần, không hề mở miệng yêu cầu điều gì khác.
Tối qua cô đã tra cứu về công dụng và cách sử dụng của dẫn đường tố, đúng lúc trong tay cô có một lọ dẫn đường tố được chiết xuất từ máu của dẫn đường, có thể giúp được nó.
Con sói xám trước mắt cô quỳ rạp nửa người trên mặt đất đầy thảm thương, nhẹ nhàng liếm vết thương trên tay cô, nhưng lại cụp mắt không dám nhìn, dáng vẻ cẩn trọng dè dặt.
Tiết Linh thật ra rất muốn mở miệng giải thích rằng cô không có khả năng thực hiện xoa dịu tinh thần, cô đưa tay còn lại vào túi, khẽ mân mê lọ thuốc.
Liên lạc ẩn danh nói với cô rằng, sau khi giao dịch lọ dẫn đường tố này xong, cô sẽ có thể vào được căn cứ Zoe.
Nhưng cô chỉ là dân thường, không có tinh thần thể.
Một khi vào trong, thân phận của cô sẽ là dẫn đường giúp lính gác xoa dịu tinh thần, rất khó để không bại lộ chuyện này được.
Nhưng nếu sớm đối diện với sự thật, an phận làm một dân thường, có lẽ mới là kết cục thật sự cô nên có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
