[Hai bạn có thể điền tên khách mời mình muốn mời vào phong bì, làm đối tượng hẹn hò tối nay.]
Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu xuống mặt đất, ba đội chơi còn lại vẫn đang vật lộn trong bùn đất đều hướng mắt về phía vạch đích.
Thang Hiến và Lộ Nhất Nghiên là hai người về sau cùng.
Hai người mồ hôi nhễ nhại vẫn còn đang lau mồ hôi trong bùn lầy, hoàn toàn lười nghĩ đến chuyện đếm ngược hay vật tư gì đó, điều ước duy nhất là nhanh chóng kết thúc.
Lâm Bội Dao ban đầu cũng bị kẹt trong bùn, nhìn thấy Trì Lộc chân trần mới sực nhớ ra: “Thông minh thật đấy! Sao mình lại quên có thể tháo giày chứ.”
Cô ấy vừa cởi dây giày vừa cảm thán với Thịnh Thư Vũ: “Bảo sao Cận Nghiêu Châu lại được chọn, thân hình toàn cơ bắp thế kia đúng là có lực, không giống bọn mình tập gym để giảm cân, toàn yếu xìu.”
Vốn Thịnh Thư Vũ luôn đáp lại cô ấy dăm ba câu dọc đường, lần này lại hiếm khi im lặng.
Không đuổi kịp nhóm của Lâm Bội Dao, cuối cùng An Miểu và Thẩm Thính Trì đã về đích với vị trí thứ ba.
“Thứ ba rồi. Chúng ta chỉ được chọn một món vật tư thôi, thầy Thẩm.” An Miểu tiếc nuối mở phong bì, nghiêng đầu liếc sang người đàn ông bên cạnh: “Gọi vậy được không?”
Thẩm Thính Trì đưa cho cô tamột chiếc khăn lau mồ hôi, nghe vậy liền mỉm cười nhẹ: “Tất nhiên rồi, cô An.”
Chỉ là đôi mắt đào hoa sâu thăm thẳm kia, nụ cười dường như không chạm tới đáy mắt.
An Miểu không nhìn anh, nhưng khi nghe giọng nói trầm ấm mang từ tính ấy, vành tai cô ta đã bắt đầu hơi nóng lên. Cô ta lúng túng lau mặt bằng khăn: “Cảm ơn... Ừm, đúng rồi.”
Cô ta hạ giọng, giọng nói mang theo chút quan tâm: “Vừa nãy tôi thấy Trì Lộc đã viết tên lên phong bì rồi, hình như là ba chữ.”
Hình như là tên anh.
Suốt chặng đường, cô ta không ngừng nhắc đến cái tên ấy.
Trì Lộc, vẫn là Trì Lộc.
Kể từ khi bước vào nghề, Thẩm Thính Trì luôn giỏi quan sát biểu cảm của từng người.
Cha mẹ mong anh có thể giữ sự thờ ơ với thế giới, nên đặt tên là “Thính Trì”, nghe chậm, nhưng ngược lại, thính giác và xúc giác của anh đều vô cùng nhạy bén, cảm thụ diễn xuất cũng vậy.
Anh được vô số đạo diễn danh tiếng khen ngợi là thiên tài diễn xuất, nhưng lại luôn cảm thấy bản thân như kẻ ngoài cuộc, lạc lõng giữa đời thực, ra vào vai diễn như một kẻ đứng ngoài nhìn vào.
Vì thế, nụ hôn của Trì Lộc không hề có ảnh hưởng gì với anh.
Hoặc phải nói rằng bất kỳ sự tiếp xúc thể xác nào cũng không thể mang lại cho anh cảm xúc, đó cũng là lý do anh từ chối đóng cảnh hôn hay phim tình cảm, vì anh không thể nhập vai.
Người quản lý của anh cũng nhìn ra được điểm nghẽn này, vì vậy đặc biệt sắp xếp cho anh tham gia chương trình hẹn hò này, nói là để cảm nhận thế nào là tình dục và tình yêu.
Ban đầu Thẩm Thính Trì tưởng rằng giữa anh và Trì Lộc sẽ không có nhiều tương tác.
Nhưng cô gái trước mặt lại cố chấp nhắc đến cái tên kia hết lần này đến lần khác, xen lẫn sự quan tâm dành cho anh, cảm giác mà cô ta tự cho là nghĩa khí cùng với vẻ tò mò và ghen tuông không thể che giấu trong giọng điệu.
“Cô An, tôi có một yêu cầu...” Thẩm Thính Trì dịu giọng nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
