An Miểu tròn mắt: “... Anh nói đi.”
Thẩm Thính Trì đặt chiếc khăn mà anh và cô đã dùng sang một bên, mỉm cười dịu dàng: “Về sau khi chỉ có tôi và cô, chúng ta có thể chỉ nói về hai người chúng ta, đừng nhắc tới người khác được không?”
Nốt ruồi lệ màu đỏ nâu nơi khóe mắt anh lấp lánh theo nụ cười, đôi mắt như xoáy nước sâu không thấy đáy.
Nghe anh nói một câu đầy chiếm hữu bằng chất giọng dịu dàng lễ độ, mặt An Miểu nóng bừng, trong khoảnh khắc cô ta chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Thẩm Thính Trì... đang ghen sao?
Cô ta khẽ gật đầu: “Được.”
[... Cặp này cũng thấy đáng yêu ghê.]
[Thật không đó? Sao tôi cứ thấy ảnh đế chỉ cần vài câu là đã điều khiển con bé ngây thơ trong lòng bàn tay rồi...]
[Cười chết, cao thủ đánh bại lính mới, Miểu Miểu vẫn còn non lắm!]
[Vậy rốt cuộc Trì Lộc có thật sự viết tên Thẩm Thính Trì không? Tổ chương trình đừng giấu nữa được không!]
[Chắc chắn rồi, không cần đoán cũng biết nha, dùng ngón chân nghĩ cũng ra ấy.]
Trong phòng livestream, ống kính cũng khéo léo chuyển sang cận cảnh của nhóm Trì Lộc.
Nắng chói chang, bóng người được Cận Nghiêu Châu bế từ vai xuống vẫn rực rỡ nổi bật. Lúc này Trì Lộc đang đứng trước chiếc bàn, biểu cảm tập trung nghiêm túc, từng nét từng chữ viết tên khách mời cho buổi hẹn tối nay.
Gió thổi nhẹ làm vài sợi tóc mai lay động, cô cúi đầu nghiêng mặt trông thật dịu dàng thuần khiết, lông mi khẽ động theo từng nét bút, cả người toát lên vẻ thư thái lười biếng mà vẫn đầy phong độ nhẹ nhàng, chẳng hề giống vừa trải qua một thử thách sinh tồn trong bùn lầy.
Ngay cả chiếc váy trắng cô mặc vẫn sạch sẽ như mới, chỉ có gấu váy hơi nhăn vì đã được buộc lên trước đó.
Còn người đối diện cô, Cận Nghiêu Châu, cũng đang cúi đầu viết tên, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Tay áo sơ mi được xắn cao, ngoài hai bàn tay còn sạch sẽ ra, phần eo, hông và chân đều lấm tấm vết bùn, in rõ trên bộ đồ đen của anh.
Cộng thêm làn da ngăm đen và vài vết sẹo chằng chịt nơi cánh tay, cả con người anh dưới ống kính tạo nên một sự đối lập rõ rệt với Trì Lộc.
[Khoảnh khắc đó tôi còn nghĩ ra tên CP rồi, Cận Phong Ngọc Lộc.]
[“Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng nhân gian vô số”, AAAA... đặt tên hay quá! Kiếp sau vẫn muốn làm bạn mạng với các cậu.]
[Trích thơ cổ: gió thu vàng gặp sương ngọc, còn đẹp hơn vạn mối duyên trần.]
[Cho xin ngắt lời một chút, không phải tôi cố tình dội gáo nước lạnh, nhưng hình như đối tượng đi hẹn hò mà Trì Lộc viết không phải Cận Nghiêu Châu thì phải...]
Nhưng dĩa trái cây trên bàn vừa khéo lại che mất phong bì. Tuy vậy, nét bút quả thực là ba chữ.
Nét đầu tiên giống dấu chấm, cũng giống nét ngang.
Trì Lộc không hề biết tất cả khán giả đều đang dồn sự chú ý vào chiếc phong bì của cô.
Cô bình thản viết xong tên, gấp phong bì lại rồi bỏ vào hòm thư màu hồng bên cạnh.
Khi rút tay về, Cận Nghiêu Châu cũng đang cúi người định bỏ phong bì vào.
Ngón út hai người khẽ chạm nhau, bàn tay trắng nõn kia đặt trên hòm thư, mà chủ nhân của nó vẫn chưa rời đi ngay.
Cận Nghiêu Châu đứng thẳng dậy, thấy Trì Lộc đang đứng trước mặt anh, đôi mắt cô mở to, chăm chú nhìn anh không chớp.
Giây tiếp theo, cô hơi ngẩng cằm lên, như một con cáo xinh đẹp, hỏi anh: “Bạn đồng hành, anh chọn ai vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
