Gió thổi tung mái tóc lòa xòa của Trì Lộc. Bùn đã nuốt chửng mũi giày của cô. Cô cúi gằm đầu, trong tay vẫn nắm chặt bó hoa màu lam.
... Rời khỏi thân phận vệ sĩ, bây giờ tác dụng của anh chính là giúp cô giành được quyền hẹn hò.
Cận Nghiêu Châu nheo mắt lại, không lập tức bước đến.
Cho đến khi, anh thấy vai Trì Lộc khẽ run lên, một tay cô dụi khóe mắt... là đang khóc sao?
“Khóc cái gì.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên khi bóng người cao lớn tiến lại gần.
Trì Lộc cuối cùng cũng dụi được cát ra khỏi mắt.
Hả?
Cô mở to đôi mắt đầy lệ, chưa kịp hiểu sao Cận Nghiêu Châu từ cách đó mấy chục mét lại bất ngờ xuất hiện trước mặt mình, nhưng lại nhìn thấy ống quần anh dính đầy bùn đất, cùng bàn tay to vươn ra trước mặt.
“Đưa hoa cho tôi, tôi cầm giúp.” Cận Nghiêu Châu nói gọn lỏn.
Trì Lộc không hiểu gì mấy, nhưng vẫn làm theo.
Hai tay được tự do, cô thử rút chân ra khỏi bùn, vẫn thất bại. Không chần chừ, cô bắt đầu cúi xuống cởi dây buộc trên giày.
Cận Nghiêu Châu thấy cổ giày lỏng ra, cổ chân trắng nõn lộ ra ngoài. Dưới mu bàn chân hơi cong, đầu ngón chân hồng nhạt sắp sửa đặt lên nền đất bên cạnh.
“Đợi đã.”
Khuôn mặt vốn trầm tĩnh như giếng cổ của người đàn ông cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn: “Cô định đi chân đất qua đó à?”
“Thà tháo giày ra đi đến điểm đích, còn hơn là bị kẹt ở đây.” Trì Lộc chớp mắt, đôi mắt hồ ly giả vờ ngây thơ nhìn anh: “Không thì, anh còn cách nào khác sao?”
Cận Nghiêu Châu nhìn thấy vẻ tinh ranh trong đáy mắt cô.
“... Tôi cõng cô.” Cận Nghiêu Châu đành nói.
Người đàn ông cao lớn trước mặt khom người xuống.
Ánh mắt Trì Lộc dừng lại trên những vệt mồ hôi thẫm màu sau lưng áo sơ mi của anh, rồi lắc đầu: “Có mồ hôi, bẩn.”
Rõ ràng là câu chê bai giống hệt với trước đây, nhưng giọng cô gái lại ngọt lịm, từng chữ từng từ vang vang, cứ như đang dựa vào gương mặt xinh đẹp để làm nũng với anh.
Cận Nghiêu Châu: “...”
Anh bất đắc dĩ nhíu mày, xoay người đổi tư thế, lần này đưa tay ra: “Vậy bế cô qua, đã lau qua bằng khăn ướt rồi, rất sạch.”
Trì Lộc lúc này mới cẩn thận tháo giày, ngồi lên tay anh. Khi anh đứng dậy, thân thể cô cũng lay động theo cánh tay, vội vàng đưa tay ôm lấy cổ anh.
“Cảm ơn.” Trì Lộc khẽ nói.
“Không có gì.” Cận Nghiêu Châu cũng đáp lại một cách nghiêm túc.
[A a a a! Tính ra thì là bế rồi đúng không! Là bế đấy đúng không trời!]
[Cận Nghiêu Châu trước giờ nói chuyện rất ít, vậy mà vừa rồi còn cẩn thận nói là tay đã lau khăn ướt, tôi khóc mất, đúng kiểu quý ông luôn, tôi mê mệt mấy người thật thà như này.]
[Anh ấy còn có thể lực tốt nữa chứ, eo đeo tạ mà vẫn bế được Trì Lộc bằng một tay, đứng dậy mà lông mày không nhíu lấy một cái.]
[Đúng kiểu đàn ông thô ráp vs tiểu mỹ nhân đúng không, tôi yêu chết motif này rồi.]
[Nam 4 thật sự chỉ là vệ sĩ thôi sao? Có vẻ là người từng luyện võ đấy chứ, tự dưng tôi thấy tò mò quá về lý lịch của anh ấy.]
...
Không ngoài dự đoán, Cận Nghiêu Châu là người đầu tiên giật được lá cờ.
Tiếng còi báo hiệu chiến thắng đầu tiên vang lên khắp khu vực trò chơi.
[Chúc mừng nhóm Trì Lộc x Cận Nghiêu Châu đã về đích đầu tiên với thành tích 21 phút 37 giây! Xin mời hai người đến khu vực phần thưởng để nhận phong bì rung động.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
