Đêm hôm đó, có lẽ vì trải qua quá nhiều chuyện trong ngày nên giấc ngủ của Bạch Kiều Kiều cũng chẳng yên ổn chút nào.
Trên giường, thiếu nữ cau mày, những cơn ác mộng kéo đến liên tiếp.
Cô mơ thấy mình đang ở trong một khu rừng tối tăm, sương mù dày đặc bao phủ xung quanh khiến cô không thể phân biệt phương hướng.
Đột nhiên, một con dã thú khổng lồ từ phía sau lao tới, cô hoảng sợ hét lên, liều mạng bỏ chạy.
Thế nhưng, dù cô chạy thế nào, dã thú vẫn bám sát không rời.
Ngay lúc cảm thấy tuyệt vọng nhất, cô đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mơ, bật ngồi dậy khỏi giường.
Mồ hôi ướt đẫm lớp áo lót, cô thở dốc từng hơi nặng nề, trái tim đập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Cô nhìn quanh, xác nhận mình vẫn đang ở trong phòng tại phủ Thừa tướng mới dần dần trấn tĩnh lại.
Nhưng hình ảnh trong cơn ác mộng vẫn lởn vởn trong đầu, khiến cô khó mà chợp mắt trở lại.
Cơ thể cô mỗi lúc một mệt mỏi, thế nhưng đầu óc lại cứ tỉnh táo lạ thường, trằn trọc xoay bên này bên kia mà không sao ngủ được.
Tình trạng buồn ngủ nhưng không ngủ nổi ấy kéo dài rất lâu, đến tận lúc trời tảng sáng cô mới mệt mỏi thiếp đi.
Thế nhưng, chất lượng giấc ngủ lại rất kém, những cơn ác mộng vẫn không ngừng đeo bám cô.
Bên kia, Bùi phủ cũng chẳng yên ổn gì.
Vết thương chí mạng sau lưng của Bùi Viêm tuy đã được băng bó, nhưng độc tính trên lưỡi dao vẫn đang âm thầm hành hạ y.
Tình trạng của y vô cùng tệ, hơi thở yếu ớt như sắp tắt, nếu không nhìn kỹ, người ta có thể lầm tưởng đó là một thi thể lạnh giá.
Cơ thể Bùi Viêm lạnh toát, ý thức ngày càng mơ hồ hơn.
Thiếu niên cố gắng mở mắt, giữ mình tỉnh táo, nhưng lại chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Ảo giác bắt đầu xuất hiện, trong mắt y là cảnh tượng nhuốm đầy máu, trở lại khoảnh khắc cả Bùi gia bị xử trảm, hàng trăm người gục ngã trong vũng máu, ánh mắt không nhắm nổi của phụ mẫu...
“Không, ta không cam lòng…” Bùi Viêm lẩm bẩm yếu ớt, giọng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Y không thể chết ở đây, nợ máu của Bùi gia còn chưa trả, những kẻ năm xưa hãm hại Bùi gia, y sẽ không tha cho bất kỳ ai.
Khi trời sáng hẳn, cuối cùng người thiếu niên nọ cũng mở mắt ra!
Còn bên này, Bạch Kiều Kiều vừa tỉnh dậy thì đã bị cảm lạnh, cô sốt nhẹ, đầu óc mơ màng, chỉ muốn rúc mãi trong chăn.
Từ khi đến thế giới này, thân thể của cô chẳng lúc nào lành lặn, khi thì trẹo chân, khi thì cảm sốt, suốt ngày bệnh vặt không thôi.
Thừa tướng và Thừa tướng phu nhân thương xót vô cùng!
Các loại thuốc quý đều được mang ra bồi bổ cho Bạch Kiều Kiều, từng bát từng bát thuốc đắng chát khiến cô khổ không tả xiết.
Cuối cùng, Bạch Kiều Kiều không chịu nổi nữa, nhân lúc không ai để ý đã lén đổ bát thuốc đắng vào chậu hoa.
“Tiểu thư, tiểu thư!” Vân Tú vội vã chạy vào.
Bạch Kiều Kiều đang đứng bên cửa sổ, tay cầm bát rỗng hơi run lên, lo sợ bị Vân Tú phát hiện mình đã đổ thuốc.
Thiếu nữ chột dạ hỏi nhỏ: “Chuyện... chuyện gì vậy?”
Vân Tú phấn khích chạy vào, nói: “Tiểu thư, vương gia đến thăm người rồi, đang ở tiền sảnh, lão gia bảo nô tì đến mời ngài ra đó!”
“Hả? Sao hắn lại đến?” Bạch Kiều Kiều tròn xoe mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Vương gia nghe nói ngài bệnh, liền mang theo một đống lễ vật và thuốc bổ đến thăm!”
“Xì, ai thèm chứ? Ai biết được hắn có thực lòng đến thăm ta không, hay lại có mục đích gì khác!”
Bạch Kiều Kiều vừa lẩm bẩm bất mãn, vừa từ cửa sổ lững thững bước về giường, đổ phịch xuống nằm.
Nghĩ đến chuyện xảy ra đêm đó, cô liền thấy bực bội không thôi với nam chính.
Huống chi, cô đã quyết tâm hủy hôn, không muốn dính dáng gì thêm đến hắn nữa.
“Tiểu thư, sao ngài lại nằm xuống nữa rồi?” Vân Tú sốt ruột chạy đến mép giường, kéo tay Bạch Kiều Kiều dậy.
Bạch Kiều Kiều tựa lưng vào đầu giường, uể oải nói: “Muội đi nói với phụ thân và vương gia rằng ta không khỏe, không muốn lây bệnh cho vương gia. Nếu vương gia rảnh rỗi quá thì cứ để Tinh Tinh muội muội đi dạo trong vườn cùng hắn đi!”
“Tiểu thư, sao ngài lại nói lời giận dỗi thế chứ, hiếm hoi lắm vương gia mới chịu đến thăm ngài, ngài lại muốn tạo cơ hội cho con tiện nhân đó à?”
Vân Tú cho rằng tiểu thư lại nổi tính khí thất thường, dù sao tình cảm cô dành cho Kính Vương là điều ai ai cũng biết.
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, sau này không được gọi muội ấy như thế nữa!” Bạch Kiều Kiều vội vàng bịt miệng Vân Tú lại.
Không phải vì cô thương xót gì nữ chính Bạch Tinh Tinh, mà là lo tai vách mạch rừng, lỡ bị ai nghe thấy sẽ rước họa vào thân.
Đó là nữ chính, là vương phi tương lai đấy!!!
Trong cốt truyện gốc, nguyên chủ bị nam chính bóp chết, còn một nhân vật bia đỡ đạn suốt ngày tiếp tay cho nữ phụ ác độc như Vân Tú cũng có kết cục rất thê thảm.
Vân Tú chẳng có thù oán gì với nữ chính, chỉ đơn thuần một lòng bảo vệ chủ nhân mà thôi.
Một người tốt như Vân Tú tỷ tỷ, Bạch Kiều Kiều nhất định sẽ không để nàng ấy chết thảm.
“Vân Tú, giờ ta không thích vương gia nữa, khi nào có cơ hội, ta sẽ xin phụ thân hủy hôn, sau này muội cũng đừng bất kính với nhị muội muội nữa.”
“Tiểu thư? Ngài nói thật không?” Vân Tú lại hỏi lần nữa, thực lòng mà nói, nàng ấy vẫn cảm thấy khó tin.
Bạch Kiều Kiều nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói: “Ừ, thật đấy, hắn không thích ta, ta cũng chẳng lưu luyến làm gì.”
Huống chi, nam chính là của nữ chính, không phải của một nữ phụ ác độc như cô.
Dây dưa nữa là chết người đấy!
Vân Tú thấy tiểu thư hiếm khi nghiêm túc như vậy, cuối cùng cũng dần tin thật.
Trong lòng nàng ấy vốn đã cảm thấy vương gia không xứng với tiểu thư, tiểu thư đẹp như vậy, tốt như vậy, mà hắn thì đúng là mắt mù!
Khi Vân Tú đem lời dặn dò của tiểu thư khéo léo thuật lại với lão gia và vương gia, Bạch Thừa tướng suýt nữa thì rớt cằm.
Ông rất rõ tình trạng bệnh của ái nữ, hoàn toàn không đến mức nặng như lời cô nói.
Nhưng Bạch Thừa tướng không thể vạch trần nữ nhi trước mặt người ngoài, cũng không thể khiến Kính Vương mất mặt.
Bạch Thừa tướng là kẻ đa tình, có vô số thê thiếp, nhưng ông luôn giữ chừng mực, không bao giờ sủng thiếp diệt thê, luôn đặt chính thất và đích nữ lên trên hết.
Vì vậy, đối với đích nữ duy nhất Bạch Kiều Kiều, Bạch Thừa tướng vô cùng nuông chiều và bao dung, cũng chính vì thế mà chiều hư ái nữ không ít.
Bạch Thừa tướng âm thầm thở dài, lại phải thay nữ nhi dọn dẹp cục diện rối rắm rồi đây!
Bạch Thừa tướng nhấp một ngụm trà, từ tốn nói: “Vương gia, Kiều Kiều thật sự bệnh không nhẹ, làm phụ thân như thần lại sơ suất mất rồi.”
“Vừa hay, Tinh Tinh cũng đang ở phủ, hay là...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

